Thương mình, ta có biết trách ai
Mộng đẹp đêm xuân đã chẳng dài
Cứ ngỡ ông tơ tô sắc thắm
Nào hay bà Nguyệt vẽ màu phai
Đau lòng duyên số ôm hiu quạnh
Xót phận bọt bèo hứng đắng cay
Con tạo lá lay vương lấy khổ
Kiếp sau TU nhé... thoát trần ai...
NGỌC CẦM
23/06/2017
Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017
Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017
RƠI ( Cảm tác từ bài thơ RƠI của anh Hoành Trần )
Rơi
buồn
giữa những canh thâu
Rơi
bờ tóc rối
đêm sầu nhớ mong
Rơi
hồn
lạc bước đi rong
Rơi
tình xưa cũ
nên lòng ngẩn ngơ
HƯỚNG DƯƠNG
buồn
giữa những canh thâu
Rơi
bờ tóc rối
đêm sầu nhớ mong
Rơi
hồn
lạc bước đi rong
Rơi
tình xưa cũ
nên lòng ngẩn ngơ
HƯỚNG DƯƠNG
06/06/2017

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017
MƯA ĐẦU MÙA
Mùa mưa đến, cảm xúc cũng theo về. Thấy lòng bâng khuâng nhớ nhung những ngày mưa trong dĩ vãng.
Ôi! mới đó mà đã gọi là dĩ vãng rồi nhỉ?
Nhớ cơn mưa đầu mùa đến lúc giữa đêm, đang ngủ bỗng giật mình vì tiếng gió xô tàn lá ào ào, rồi mấy hạt mưa lắc rắc trên mái tôn . Lật đật choàng dậy vì đầu hôm trời nóng các cánh cửa đều mở cho thoáng,.
Mưa đầu mùa , gió cũng mạnh , cửa cứ bị bật ra dầu tôi cố kéo vào... giằng co mãi để rồi đóng xong các cửa thì người cũng ướt mem... thế là hết ngủ ...
Chỉ có cửa sau không bị mưa tạt nên tôi hay mở ra để nhìn mưa đêm. Trong bóng đêm chỉ nghe tiếng nước chảy, thỉnh thoảng sấm sét lóe lên ánh sáng mới thấy những hạt mưa to rơi xuống vườn rau. Tiếng ếch nhái mừng mưa kêu ồm ộp, tiếng con ễnh ương kêu quềnh quang ... khắp đồng
Nhà trong ruộng nên mưa đêm khó ngủ lắm, khoảng 15 phút sau mưa, ánh sáng đèn đi soi ếch soi cua của các anh nông dân làm chó sủa râm ran khắp xóm , muốn ngủ lại cũng chẳng được.
Nhớ những năm ở rẫy , sau cơn mưa đầu mùa, buổi sáng gặp nhau ai cũng tươi cười hỏi đúng một câu : Chừng nào tỉa ...và quày quả đi cho kịp giờ làm .
Đôi khi thêm câu dặn dò với theo : Kỳ này em tỉa bắp trắng nhiều lắm, chị khỏi tỉa đi, tới đó có bắp em bẻ qua ăn ...
Người bạn nông dân của tôi là thế, chân chất thật thà và rất tình cảm
Cơn mưa đầu mùa đem lại sự hưng phấn cho người nông dân, người người hối hả làm việc từ sáng sớm để gieo tỉa khi " còn ấm đất '' , lúc đó sự nảy mầm của hạt giống sẽ mạnh hơn.
Mấy ngày này, làm việc có thể quên ăn , miễn sao kịp thời vụ cùng mọi người., hứa hẹn một vụ mùa bội thu
Không còn làm ruộng rẫy nữa nhưng tôi vẫn nhớ cơn mưa đầu mùa mỗi năm, vẫn giật mình khi nghe tiếng gió rít ngoài hiên và mưa lộp độp trên mái tôn nhà.
Bỗng choàng dậy - rồi nhớ ra : Có gì đâu mà nôn nao nhỉ/
Rồi theo thói quen, mở của đứng nhìn mưa rơi trong màn đêm, lòng nhớ về cơn mưa thưở nào .
NGỌC CẦM
Ôi! mới đó mà đã gọi là dĩ vãng rồi nhỉ?
Nhớ cơn mưa đầu mùa đến lúc giữa đêm, đang ngủ bỗng giật mình vì tiếng gió xô tàn lá ào ào, rồi mấy hạt mưa lắc rắc trên mái tôn . Lật đật choàng dậy vì đầu hôm trời nóng các cánh cửa đều mở cho thoáng,.
Mưa đầu mùa , gió cũng mạnh , cửa cứ bị bật ra dầu tôi cố kéo vào... giằng co mãi để rồi đóng xong các cửa thì người cũng ướt mem... thế là hết ngủ ...
Chỉ có cửa sau không bị mưa tạt nên tôi hay mở ra để nhìn mưa đêm. Trong bóng đêm chỉ nghe tiếng nước chảy, thỉnh thoảng sấm sét lóe lên ánh sáng mới thấy những hạt mưa to rơi xuống vườn rau. Tiếng ếch nhái mừng mưa kêu ồm ộp, tiếng con ễnh ương kêu quềnh quang ... khắp đồng
Nhà trong ruộng nên mưa đêm khó ngủ lắm, khoảng 15 phút sau mưa, ánh sáng đèn đi soi ếch soi cua của các anh nông dân làm chó sủa râm ran khắp xóm , muốn ngủ lại cũng chẳng được.
Nhớ những năm ở rẫy , sau cơn mưa đầu mùa, buổi sáng gặp nhau ai cũng tươi cười hỏi đúng một câu : Chừng nào tỉa ...và quày quả đi cho kịp giờ làm .
Đôi khi thêm câu dặn dò với theo : Kỳ này em tỉa bắp trắng nhiều lắm, chị khỏi tỉa đi, tới đó có bắp em bẻ qua ăn ...
Người bạn nông dân của tôi là thế, chân chất thật thà và rất tình cảm
Cơn mưa đầu mùa đem lại sự hưng phấn cho người nông dân, người người hối hả làm việc từ sáng sớm để gieo tỉa khi " còn ấm đất '' , lúc đó sự nảy mầm của hạt giống sẽ mạnh hơn.
Mấy ngày này, làm việc có thể quên ăn , miễn sao kịp thời vụ cùng mọi người., hứa hẹn một vụ mùa bội thu
Không còn làm ruộng rẫy nữa nhưng tôi vẫn nhớ cơn mưa đầu mùa mỗi năm, vẫn giật mình khi nghe tiếng gió rít ngoài hiên và mưa lộp độp trên mái tôn nhà.
Bỗng choàng dậy - rồi nhớ ra : Có gì đâu mà nôn nao nhỉ/
Rồi theo thói quen, mở của đứng nhìn mưa rơi trong màn đêm, lòng nhớ về cơn mưa thưở nào .
NGỌC CẦM
24/05/2017

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017
NHỚ MÃI QUÊ HƯƠNG
Ngày này của 37 năm trước , tôi cùng gia đình chính thức rời xa quê hương ruột thịt để lên đường vào Nam sinh sống.
Nhớ vì ngày đó, tôi đi ngang trường , cố đi thật chậm để được nhìn thấy thầy cô bạn bè đang trong lớp học , nhưng lớp vắng hoe ...
Sực nhớ hôm nay các bạn đi kết nạp Đoàn...
Nhớ vì ngày đó ngoài quê trời còn nắng lắm , cả nhà tôi đến Cẩm Lệ để chờ khuya lên đường ... Muốn chạy bay về ĐN một chút nhưng không thể ...
Sực nhớ về để làm gì nhỉ?
Cố gắng ghi hết hình ảnh sau cùng vào trong trí, con sông, bến đò , dãy núi xanh xanh mà thỉnh thoảng tôi lên đó hái sim, giũ trái diều khi đi rước củi cho Ba .
Nhớ con sông Vu Gia nước trong thấy đáy , chảy xuôi từ trên nguồn về. Con sông trong trí tôi luôn êm đềm ngọt ngào chỉ một dòng chảy . Như tình yêu tôi dành cho vùng quê cha đất tổ không suy giảm , dầu có bao nghịch cảnh xảy ra trong đời.
Năm năm sống cùng quê hương, thay đổi tôi nhiều lắm. Từ một cô bé ngây thơ khờ khạo, vô tư lự, đi đâu cũng ngắm cây ngắm cảnh , suy nghĩ vẩn vơ, không hiểu gì về cơm áo gạo tiền , trở thành một thiếu nữ biết nhớ, biết thương , biết buồn , biết khóc...
Biết nỗi đau của Ba , nỗi buồn của Mẹ và biết lo cho người thân của mình.
Gạt bỏ những vướng mắc , còn lại trong tôi niềm nhớ không nguôi . Nhớ những buổi đi hái rau cho Mẹ, những lúc ra cồn làm đất tỉa đậu, những sớm tinh sương theo Ba ra đồng cuốc ruộng gieo sạ ,rồi đến mùa có những gánh lúa ba gánh về lẫn mồ hôi và máu ... vì Ba cứ hay bị đứt tay do không quen làm nông.
Quê cha đất tổ chỉ còn trong trí nhớ , tôi chẳng còn có dịp trở lại nằm trên chõng tre trước nhà đón ngọn gió mát rượi từ sông thổi vào, nghe tiếng chim Bắt cô trói cột rền rĩ ngoài bụi tre gai.
Tự đáy lòng tôi sẽ nhớ mãi quê hương.
NGỌC CẦM
19/05/2017
Nhớ vì ngày đó, tôi đi ngang trường , cố đi thật chậm để được nhìn thấy thầy cô bạn bè đang trong lớp học , nhưng lớp vắng hoe ...
Sực nhớ hôm nay các bạn đi kết nạp Đoàn...
Nhớ vì ngày đó ngoài quê trời còn nắng lắm , cả nhà tôi đến Cẩm Lệ để chờ khuya lên đường ... Muốn chạy bay về ĐN một chút nhưng không thể ...
Sực nhớ về để làm gì nhỉ?
Cố gắng ghi hết hình ảnh sau cùng vào trong trí, con sông, bến đò , dãy núi xanh xanh mà thỉnh thoảng tôi lên đó hái sim, giũ trái diều khi đi rước củi cho Ba .
Nhớ con sông Vu Gia nước trong thấy đáy , chảy xuôi từ trên nguồn về. Con sông trong trí tôi luôn êm đềm ngọt ngào chỉ một dòng chảy . Như tình yêu tôi dành cho vùng quê cha đất tổ không suy giảm , dầu có bao nghịch cảnh xảy ra trong đời.
Năm năm sống cùng quê hương, thay đổi tôi nhiều lắm. Từ một cô bé ngây thơ khờ khạo, vô tư lự, đi đâu cũng ngắm cây ngắm cảnh , suy nghĩ vẩn vơ, không hiểu gì về cơm áo gạo tiền , trở thành một thiếu nữ biết nhớ, biết thương , biết buồn , biết khóc...
Biết nỗi đau của Ba , nỗi buồn của Mẹ và biết lo cho người thân của mình.
Gạt bỏ những vướng mắc , còn lại trong tôi niềm nhớ không nguôi . Nhớ những buổi đi hái rau cho Mẹ, những lúc ra cồn làm đất tỉa đậu, những sớm tinh sương theo Ba ra đồng cuốc ruộng gieo sạ ,rồi đến mùa có những gánh lúa ba gánh về lẫn mồ hôi và máu ... vì Ba cứ hay bị đứt tay do không quen làm nông.
Quê cha đất tổ chỉ còn trong trí nhớ , tôi chẳng còn có dịp trở lại nằm trên chõng tre trước nhà đón ngọn gió mát rượi từ sông thổi vào, nghe tiếng chim Bắt cô trói cột rền rĩ ngoài bụi tre gai.
Tự đáy lòng tôi sẽ nhớ mãi quê hương.
NGỌC CẦM
19/05/2017
Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017
MẸ
Mẹ là người ở ruộng đồng, quanh năm mưa dầm nắng trải. Đời Mẹ cực quá nên Mẹ ráng lo cho các con ăn học bằng bạn bằng bè
Con Mẹ cũng ngoan, chúng lo học hành tử tế, không ham chơi, không phá phách ... Ai cũng khen cả.
.
Rồi con cũng thực hiện được giấc mơ của Mẹ, thành người hữu ích cho xã hội, đi làm ở TP , có cuộc sống tốt. Mẹ rất mãn nguyện.
Công việc nhiều, con không có thời gian về thăm nhà. Mẹ tập dùng điện thoại để được biết con sống ra sao, mạnh khỏe hay đau ốm?
Lần nào điện, Mẹ cũng chỉ có mấy câu quen thuộc : Con ăn cơm chưa? Ngủ sớm nha con? Ở nhà bình thường, không có gì hết con ạ, Ba Mẹ khỏe....
Có những cuộc gọi Mẹ nghe con nói: Con gọi sau nha Mẹ, con bận việc .
Vậy là mẹ chờ, chẳng dám rời điện thoại sợ con gọi về mà không nghe kịp...
Có lúc con gọi lại nhưng cũng có rất nhiều lần con quên ... Mẹ không biết con xong việc chưa nên không dám gọi...
Cứ như thế đến hết tuần ... Mẹ vẫn chờ...
Nhà có vài con gà, mớ rau vườn, ít trái cây ... Mẹ để dành chờ con về ăn , Mẹ nói của nhà mình ăn tốt lắm, hồi nhỏ con ăn vậy mà mau lớn đó.
Mỗi lần con về chơi rồi đi, Mẹ soạn cho con mang theo : Lên đó có ăn con à, ra chợ mua tốn tiền mà không ngon...
Có lúc con không chịu nhận vì : Con có thiếu gì đâu. Mẹ để ăn đi
Có lúc con lấy tiền đưa cho Mẹ , bảo : Chừng đó đồ cũng nhiều , để con trả tiền cho Mẹ.
Mẹ không nhận tiền thì con không lấy đâu.
Vài lần rồi quen, Mẹ sợ con không xách những gì Mẹ cho nên cũng nhận tượng trưng và bảo : Ở quê rẻ lắm con, chừng đó tiền là nhiều rồi.
.
Con đi rồi, Mẹ rưng rưng buồn.
Con và Mẹ đã xa cách nhau từ khi nào thế nhỉ?
HƯỚNG DƯƠNG
TẢN MẠN VỀ NGÀY CỦA MẸ
15/05/2017

Con Mẹ cũng ngoan, chúng lo học hành tử tế, không ham chơi, không phá phách ... Ai cũng khen cả.
.
Rồi con cũng thực hiện được giấc mơ của Mẹ, thành người hữu ích cho xã hội, đi làm ở TP , có cuộc sống tốt. Mẹ rất mãn nguyện.
Công việc nhiều, con không có thời gian về thăm nhà. Mẹ tập dùng điện thoại để được biết con sống ra sao, mạnh khỏe hay đau ốm?
Lần nào điện, Mẹ cũng chỉ có mấy câu quen thuộc : Con ăn cơm chưa? Ngủ sớm nha con? Ở nhà bình thường, không có gì hết con ạ, Ba Mẹ khỏe....
Có những cuộc gọi Mẹ nghe con nói: Con gọi sau nha Mẹ, con bận việc .
Vậy là mẹ chờ, chẳng dám rời điện thoại sợ con gọi về mà không nghe kịp...
Có lúc con gọi lại nhưng cũng có rất nhiều lần con quên ... Mẹ không biết con xong việc chưa nên không dám gọi...
Cứ như thế đến hết tuần ... Mẹ vẫn chờ...
Nhà có vài con gà, mớ rau vườn, ít trái cây ... Mẹ để dành chờ con về ăn , Mẹ nói của nhà mình ăn tốt lắm, hồi nhỏ con ăn vậy mà mau lớn đó.
Mỗi lần con về chơi rồi đi, Mẹ soạn cho con mang theo : Lên đó có ăn con à, ra chợ mua tốn tiền mà không ngon...
Có lúc con không chịu nhận vì : Con có thiếu gì đâu. Mẹ để ăn đi
Có lúc con lấy tiền đưa cho Mẹ , bảo : Chừng đó đồ cũng nhiều , để con trả tiền cho Mẹ.
Mẹ không nhận tiền thì con không lấy đâu.
Vài lần rồi quen, Mẹ sợ con không xách những gì Mẹ cho nên cũng nhận tượng trưng và bảo : Ở quê rẻ lắm con, chừng đó tiền là nhiều rồi.
.
Con đi rồi, Mẹ rưng rưng buồn.
Con và Mẹ đã xa cách nhau từ khi nào thế nhỉ?
HƯỚNG DƯƠNG
TẢN MẠN VỀ NGÀY CỦA MẸ
15/05/2017
Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017
HẠNH PHÚC
Năm mười tám tuổi, lần đầu tiên tôi được mời đi đám cưới một người chị trong xóm
Tôi vui lắm vì được mời nghĩa là mình đã lớn , nhưng băn khoăn không biết mua quà gì tặng anh chị, mà cũng chưa nghĩ ra tiền đâu để mua quà nữa
Có lẽ hiểu những điều tôi lo nghĩ, chị gọi tôi đến chòi rẫy rồi tỉ tê tâm sự : Anh T. ( tên người yêu của chị ) mồ côi từ nhỏ, ở với chú họ . Chị và anh thương nhau nên anh nhờ chú đến xin ba má chị cho phép đàng trai bước đến dạm hỏi. Không ngờ ba chị nói thẳng với người ta : Nó không có cục đất chọi chim mà đòi cưới vợ, cưới về rồi đi ở đợ cả hai vợ chồng như nó vậy ha.
Người chú giận quá, ra về. Còn anh thì buồn nẫu ruột. Chị không muốn bỏ anh, nhưng ba má chị cấm , không cho ưng cái thằng nghèo rớt mùng tơi ấy.
Tính tới tính lui, chẳng lẽ ôm nhau khóc hoài, anh chị đi đến quyết định : Tự ra xã đăng ký kết hôn rồi tổ chức tiệc trà nho nhỏ trong căn chòi lá để ra mắt bạn bè...chừng 10 người , chủ yếu là anh em họ của chú rể. Khách mời chỉ cần đến dự thôi, đừng lo quà cáp gì hết .( chị dặn đi dặn lại như thế )
Và tôi cũng được là khách mời của cái đám cưới ấy trong vai bạn của cô dâu.
Đám cưới chỉ có vài dĩa kẹo bánh, nước chè xanh và nắm hạt dưa. Cô dâu , chú rể vẫn bộ đồ thường ngày, không hoa cầm tay , không có nơ trên ve áo , Tôi để ý thấy có bịch đồ dưới chân của chú rể, tò mò muốn hỏi nhưng chị và anh đang tuyên bố lý do nên không hỏi được.
Ai cũng vui cười đàn hát rôm rả những bài nhạc xanh , nhạc đỏ, nhạc vàng ... đủ cả.
Khuôn mặt anh chị ngời ngời hạnh phúc dầu thỉnh thoảng tôi thấy trong mắt chị ánh buồn được che bằng nét cười tươi.
Đám cưới diễn ra chưa đến một tiếng đồng hồ thì tan , chồng chị ( bây giờ có thể gọi là chồng được rồi ) cúi xuống chân cầm bịch đồ lên rồi nói lời cảm ơn và tạm biệt.
Lúc này tôi mới biết anh chị chuẩn bị ra đi và đám cưới cũng phải nhanh kết thúc để gia đình chị không đến gây khó dễ.
.
Năm năm sau, tôi gặp lại chị trong một buổi chợ. Chị vẫn giòn giã như xưa, nói cười vui vẻ. Tôi muốn biết cuộc sống của chị, chị khoe : Chị có một đứa con gái rồi, chuẩn bị năm nay thêm đứa thứ hai. Chồng chị thương chị lắm, anh ấy lo đi làm để chị không phải khổ. Anh nói nếu anh để chị khổ cực , anh không nhìn mặt ai nữa hết. Em yên tâm đi, chị được chồng thương lắm em ạ.
Tôi hỏi chỗ ở, chị nói người chú cho mảnh đất nhỏ trong rẫy xa, hai vợ chồng sống bằng nghề làm rẫy nuôi gà.
Anh siêng năng hiền lành nên hay đi làm thêm cho người xung quanh để có tiền trang trải cuộc sống.
Tôi vui như chị là chị ruột của mình vậy
Bẵng đi thời gian dài, mười mấy năm sau , nghe chị gặp tai nạn, tôi liền đến thăm với ít quà.
Anh chị cảm động lắm
Gặp nhau, điều tôi nhận ra trong mắt chị và trong cách nói chuyện : Chị đang hạnh phúc bên chồng và các con cháu của mình.
Bây giờ chị đã có hai con gái , hai đứa cháu ngoại... và con rể hiền. Con gái chị rất ngoan , học xong về làm gần nhà , làm nhà riêng cũng sát nhà anh chị để tiện chăm sóc ba mẹ
Ngôi nhà chị nhỏ nhưng tràn ngập tiếng cười của hai đứa cháu ngoại
Tình cảm của anh chị vẫn ngọt ngào như thưở nào, đó là điều làm tôi vui nhất.
Chuyện của chị cũng ảnh hưởng đến tôi ít nhiều. Tôi quan niệm dầu đám cưới to hoặc nhỏ , dầu có chồng giàu hay nghèo , cái cần nhất trong cuộc đời mỗi người vẫn là Tình Yêu và Hạnh Phúc.
HƯỚNG DƯƠNG
Chút tản mạn
11/05/2017
Tôi vui lắm vì được mời nghĩa là mình đã lớn , nhưng băn khoăn không biết mua quà gì tặng anh chị, mà cũng chưa nghĩ ra tiền đâu để mua quà nữa
Có lẽ hiểu những điều tôi lo nghĩ, chị gọi tôi đến chòi rẫy rồi tỉ tê tâm sự : Anh T. ( tên người yêu của chị ) mồ côi từ nhỏ, ở với chú họ . Chị và anh thương nhau nên anh nhờ chú đến xin ba má chị cho phép đàng trai bước đến dạm hỏi. Không ngờ ba chị nói thẳng với người ta : Nó không có cục đất chọi chim mà đòi cưới vợ, cưới về rồi đi ở đợ cả hai vợ chồng như nó vậy ha.
Người chú giận quá, ra về. Còn anh thì buồn nẫu ruột. Chị không muốn bỏ anh, nhưng ba má chị cấm , không cho ưng cái thằng nghèo rớt mùng tơi ấy.
Tính tới tính lui, chẳng lẽ ôm nhau khóc hoài, anh chị đi đến quyết định : Tự ra xã đăng ký kết hôn rồi tổ chức tiệc trà nho nhỏ trong căn chòi lá để ra mắt bạn bè...chừng 10 người , chủ yếu là anh em họ của chú rể. Khách mời chỉ cần đến dự thôi, đừng lo quà cáp gì hết .( chị dặn đi dặn lại như thế )
Và tôi cũng được là khách mời của cái đám cưới ấy trong vai bạn của cô dâu.
Đám cưới chỉ có vài dĩa kẹo bánh, nước chè xanh và nắm hạt dưa. Cô dâu , chú rể vẫn bộ đồ thường ngày, không hoa cầm tay , không có nơ trên ve áo , Tôi để ý thấy có bịch đồ dưới chân của chú rể, tò mò muốn hỏi nhưng chị và anh đang tuyên bố lý do nên không hỏi được.
Ai cũng vui cười đàn hát rôm rả những bài nhạc xanh , nhạc đỏ, nhạc vàng ... đủ cả.
Khuôn mặt anh chị ngời ngời hạnh phúc dầu thỉnh thoảng tôi thấy trong mắt chị ánh buồn được che bằng nét cười tươi.
Đám cưới diễn ra chưa đến một tiếng đồng hồ thì tan , chồng chị ( bây giờ có thể gọi là chồng được rồi ) cúi xuống chân cầm bịch đồ lên rồi nói lời cảm ơn và tạm biệt.
Lúc này tôi mới biết anh chị chuẩn bị ra đi và đám cưới cũng phải nhanh kết thúc để gia đình chị không đến gây khó dễ.
.
Năm năm sau, tôi gặp lại chị trong một buổi chợ. Chị vẫn giòn giã như xưa, nói cười vui vẻ. Tôi muốn biết cuộc sống của chị, chị khoe : Chị có một đứa con gái rồi, chuẩn bị năm nay thêm đứa thứ hai. Chồng chị thương chị lắm, anh ấy lo đi làm để chị không phải khổ. Anh nói nếu anh để chị khổ cực , anh không nhìn mặt ai nữa hết. Em yên tâm đi, chị được chồng thương lắm em ạ.
Tôi hỏi chỗ ở, chị nói người chú cho mảnh đất nhỏ trong rẫy xa, hai vợ chồng sống bằng nghề làm rẫy nuôi gà.
Anh siêng năng hiền lành nên hay đi làm thêm cho người xung quanh để có tiền trang trải cuộc sống.
Tôi vui như chị là chị ruột của mình vậy
Bẵng đi thời gian dài, mười mấy năm sau , nghe chị gặp tai nạn, tôi liền đến thăm với ít quà.
Anh chị cảm động lắm
Gặp nhau, điều tôi nhận ra trong mắt chị và trong cách nói chuyện : Chị đang hạnh phúc bên chồng và các con cháu của mình.
Bây giờ chị đã có hai con gái , hai đứa cháu ngoại... và con rể hiền. Con gái chị rất ngoan , học xong về làm gần nhà , làm nhà riêng cũng sát nhà anh chị để tiện chăm sóc ba mẹ
Ngôi nhà chị nhỏ nhưng tràn ngập tiếng cười của hai đứa cháu ngoại
Tình cảm của anh chị vẫn ngọt ngào như thưở nào, đó là điều làm tôi vui nhất.
Chuyện của chị cũng ảnh hưởng đến tôi ít nhiều. Tôi quan niệm dầu đám cưới to hoặc nhỏ , dầu có chồng giàu hay nghèo , cái cần nhất trong cuộc đời mỗi người vẫn là Tình Yêu và Hạnh Phúc.
HƯỚNG DƯƠNG
Chút tản mạn
11/05/2017
Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017
NHỚ
Nhìn cánh đồng xưa lòng chợt buốt
Một thời khó nhọc nặng oằn vai
Đời quê lam lũ người chơn chất
Bỗng thoáng buồn dâng khóe mắt cay
Ngọc Cầm
08/05/2017
Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017
NGẪM
Vạn sự sinh ra bởi chữ Duyên
Nên đừng trách hận để ưu phiền
Không dưng ai dễ bày ngang trái
Vay trả trả vay do ý Thiên
HƯỚNG DƯƠNG
2/5/2017
Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017
MẸ CHỒNG
Đọc bài nói về nàng dâu và mẹ chồng của chị Sóc , định comment nhưng dài quá nên mang về nhà mình viết vậy.
Ngày xưa , quen ai đều muốn biết người ta có thương mẹ của họ không? Nếu họ thương mẹ thì đã được +5 điểm của mình rồi.
( Vì thế mới nhận lời anh xã )
Có chồng, chưa được một ngày làm dâu, cảm thấy mình bị thiệt thòi dầu thường nghe người ta nói : Làm dâu khổ lắm.
Những lúc khó khăn, vợ chồng hục hặc, bỗng ao ước có được mẹ chồng gần bên để méc , chẳng biết bà sẽ bênh ai nhưng cứ nghĩ thế thôi.
Chỉ một lần được kề cận mẹ chồng khi bà đau ốm, mình thấy xót thương cho người phụ nữ '' gánh cả giang sơn nhà chồng''.
Mẹ chồng đã mang nặng đẻ đau 8 người con, gánh gồng cực nhọc nuôi nấng nên người, giờ nằm đó thân hình gầy ốm mong con cháu đến hỏi han
Mỗi lần mình nghe đt thì bà thều thào không rõ tiếng ( vì do di chứng huyết áp ) : Ừ, Bà khỏe , bà hết bệnh rồi, cháu học giỏi nhé , khi nào rảnh bà đến thăm ) .
Vì Bà nghĩ con cháu đang gọi về hỏi thăm
Cũng có những cuộc điện của các con hỏi thăm , mình đưa bà nghe, bà vui lắm, quên cơn đau đang hành hạ, cười tươi tắn.
.
Về quê chồng chưa đến 10 ngày , mình chẳng đi đâu khỏi cái giường bệnh, vì muốn được gần gũi , vì bỗng như thấy trước hình ảnh của mình mai sau...
Bà cũng tội lắm, cứ xua tay chỉ về phía Nam : Về đi con, mẹ khỏe rồi, mấy đứa nhỏ trông con đó.
Rồi bảo nhỏ em chồng : Đưa tiền cho chị mi về , hắn hết tiền rồi.
Thương lắm
.
Bà mất, mình hụt hẫng nhưng cũng thỏa nguyện vì dẫu sao đã có những ngày sống bên mẹ chồng, để hiểu và thương những người mẹ có tên MẸ CHỒNG.
Ngày xưa , quen ai đều muốn biết người ta có thương mẹ của họ không? Nếu họ thương mẹ thì đã được +5 điểm của mình rồi.
( Vì thế mới nhận lời anh xã )
Có chồng, chưa được một ngày làm dâu, cảm thấy mình bị thiệt thòi dầu thường nghe người ta nói : Làm dâu khổ lắm.
Những lúc khó khăn, vợ chồng hục hặc, bỗng ao ước có được mẹ chồng gần bên để méc , chẳng biết bà sẽ bênh ai nhưng cứ nghĩ thế thôi.
Chỉ một lần được kề cận mẹ chồng khi bà đau ốm, mình thấy xót thương cho người phụ nữ '' gánh cả giang sơn nhà chồng''.
Mẹ chồng đã mang nặng đẻ đau 8 người con, gánh gồng cực nhọc nuôi nấng nên người, giờ nằm đó thân hình gầy ốm mong con cháu đến hỏi han
Mỗi lần mình nghe đt thì bà thều thào không rõ tiếng ( vì do di chứng huyết áp ) : Ừ, Bà khỏe , bà hết bệnh rồi, cháu học giỏi nhé , khi nào rảnh bà đến thăm ) .
Vì Bà nghĩ con cháu đang gọi về hỏi thăm
Cũng có những cuộc điện của các con hỏi thăm , mình đưa bà nghe, bà vui lắm, quên cơn đau đang hành hạ, cười tươi tắn.
.
Về quê chồng chưa đến 10 ngày , mình chẳng đi đâu khỏi cái giường bệnh, vì muốn được gần gũi , vì bỗng như thấy trước hình ảnh của mình mai sau...
Bà cũng tội lắm, cứ xua tay chỉ về phía Nam : Về đi con, mẹ khỏe rồi, mấy đứa nhỏ trông con đó.
Rồi bảo nhỏ em chồng : Đưa tiền cho chị mi về , hắn hết tiền rồi.
Thương lắm
.
Bà mất, mình hụt hẫng nhưng cũng thỏa nguyện vì dẫu sao đã có những ngày sống bên mẹ chồng, để hiểu và thương những người mẹ có tên MẸ CHỒNG.
Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017
CHIA TAY KÝ ỨC
Nhớ một ngày tôi về lại quê hương
Không còn gặp những con đường thưở ấy
Cây bằng lăng nơi đâu tôi chẳng thấy
Ánh điện muôn màu che khuất mảnh trăng non
Đã lạ rồi - thành phố một thời quen
Người đâu đó - sao mình không gặp gỡ.
Bỗng chợt buốt trái tim từng tan vỡ
Thoáng nghe tình run rẩy mối duyên xưa
Một thoáng thôi rồi bừng tỉnh cơn mơ
Người trên phố vẫn đi về vội vã
Còn lại đây bước chân người khách lạ
Ngẩn ngơ buồn -thương nhớ mảnh tình đơn
Cuối cuộc đời bao suy tính thiệt hơn
Đều tan biến như khói chiều nhạt thếch
Không chia tay nhưng đây là lần ly biệt
Mai tôi có về ký ức chẳng còn vương
.
HƯỚNG DƯƠNG
18/03/2017
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)