TRANG VĂN THƠ

Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

NỖI NHỚ



NỖI NHỚ
Tôi nhớ quê tôi xa rất xa
Nhớ ngôi nhà cũ nắng chan hòa
Nhớ hàng tre ngã dài soi bóng
Nhớ tiếng gàu khua đêm tháng ba
*
Tôi vẫn còn thương sông Vũ Gia
Thương con đò nhỏ mỗi ngày qua
Thương người gian khổ đời mưa nắng
Gánh củi mưu sinh buổi chợ xa
*
Tôi nhớ ngày tôi xa cách quê
Lòng thầm hò hẹn: sẽ quay về
Tắm dòng sông- mát trong làn nước
Ngắm núi xanh -xanh chuyện ước thề
*
Thời gian thấm thoát mấy mươi năm
Khắc khoải trong tôi lệ ướt thầm
Nghĩa mẹ tình Cha đành để lại
Cố hương... hai tiếng... vẫn in hằn
Hướng Dương
.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

HƯỚNG DƯƠNG (Bài cảm tác thơ anh Hà Dương Hà)

Một ngày đầu xuân 2012, Ngọc Cầm nhận được cuộc điện thoại của anh Hà Dương Hà , người anh Cả của  hội thơ Tâm Thanh Bách Hợp.
Những lời thăm hỏi thân tình làm Ngọc Cầm có cảm giác thật thân thiết, nhưng với thói quen sống khép kín nên Ngọc Cầm chưa nghĩ đến việc sẽ gặp anh và các thi hữu trong hội thơ dù nhà anh chỉ cách nhà mình có 12km
Vài tháng sau, NC nghe tin anh bệnh nặng, sức khỏe suy yếu, mạng sống mỏng manh chỉ còn tính từng ngày, và anh đã lên Sài Gòn để chữa trị.
Lúc này chỉ còn liên lạc được với anh bằng những cuộc điện thoại mà thôi...
Có một buổi trưa, NC được anh điện về để đọc cho nghe bài thơ HÃY LÀ ĐÓA HƯỚNG DƯƠNG, anh bảo bài thơ này làm lâu rồi, nhân đọc bài báo nói về một người con gái nhiều nghị lực, vượt qua số phận để tìm tương lai tươi sáng cho mình
NC rất cảm động và cảm tác bài thơ ấy, xem như anh tặng cho mình vậy
....
Rồi ngày mùng 2 Tết năm 2013, anh ra đi mãi mãi...hưởng thọ 72 tuổi
Tư lúc biết anh đến lúc anh từ giã cõi trần vừa đúng một năm, nhưng cái tình của anh làm NC cứ ray rức, vì  chưa một lần đến thăm anh, chưa một lần được gặp mặt. 
Cả những ngày cuối cùng, nhằm những ngày giáp Tết...anh về lại nhà... định ra Tết sẽ đến nhà thăm anh... vậy mà ... vĩnh viễn chỉ còn nhìn di ảnh anh thôi
NC xem bài thơ này như những tâm tình anh còn gởi lại, lưu giữ kỷ niệm của người anh lớn dành cho mình
Cảm ơn anh đã để lại cho NC nhiều ân tình và người chị gái thân thương Thoại Châu, là em ruột của anh
.
 Xin cầu mong hương hồn anh được nhẹ nhàng thanh thản nơi cõi vĩnh hằng
.
HÃY LÀ ĐÓA HƯỚNG DƯƠNG

Hoa hướng thẳng phía mặt trời đỏ rực
Em tươi cười đầy nghị lực niềm tin
Thân cứng cỏi với mưa sa nắng táp
             Uống sương trời
                  Chân bám đất
                        Đất cằn phù sa
                             Hoa vẫn nở
                                  "Mặt trời vàng"
                                       Toả ngàn nhiệt khí
                        Thiêu đốt nỗi tình đầy ứ buồn đau

  Mặt trời ló
         Ánh bình minh rực đỏ
Em tự hào một đoá
                       Hướng Dương

HÀ DƯƠNG HÀ






CẢM TÁC HƯỚNG DƯƠNG

Hướng Dương ngắm mặt trời bừng chói sáng
Vàng ánh tươi dẫu đất có phèn chua
Dáng nghiêng nghiêng, mỗi mùa hoa nở rạng
           Rực rỡ bình minh
                hoa khoe sắc
                   lay trong gió
                       hạnh phúc ngập tràn.
               Bao đau khổ tan theo vầng dương thẫm
Hồng nắng mai
              sưởi ấm nụ hoa đời
 Em luôn cười
             môi tươi thắm
                   lòng phơi phới
Bởi em là một đóa 
                        Hướng Dương
Hướng Dương
27/10/2012

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

NGHIỆP NHÀ NÔNG (Họa thơ anh Cao)

 NGHIỆP RAU MÀU

Cuốc xới lui cui nơi rẩy bái
Rau Răm Húng Quế Ngò Hành Cải
Phân bò rơm mục ủ chờ hoay
Lân Đạm ka li mang trộn  rãi
Vốn ít công nhiều tay rộp phồng
Ngày dài đêm ngắn  da phơi cháy
Áo cơm đánh đổi suối mồ hôi
Nghiệp dĩ bằng lòng nên cực mãi.

Cao Linh Tử
17/4/2013
.

Nghiệp nhà nông
Làm nông cực nhọc bao người bái
Lẩn quẩn loanh quanh vài liếp cải
Nhổ cỏ, tưới rau chị xới vun
Vét mương, dọn đất anh gieo rải
Siêng năng gồng gánh vai chai sần
Vất vả nắng phơi da sạm cháy
Mong trẻ chăm lo việc học hành
Công thành danh toại lòng vui mãi
Hướng Dương


.

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

ÂN TÌNH(Họa thơ chị NHÃ MY)

THƠ NHÃ MY
VỊNH THƠ ĐƯỜNG LUẬT
(Tặng anh CAO LINH TỬ và các bạn yêu thơ Đường)


Thơ Đường từ ý thật thâm sâu
Luyện tập công phu lắm buổi đầu
Nét bút thầy khuyên dường nhả ngọc
Câu vần trò học tựa phun châu
Dồi dào thi tứ pha tình cảnh
Rưc rỡ vườn xuân nhuộm sắc màu
Nối bạn giao duyên vui sớm tối
Vẫn mong còn mãi đến mai sau

NHÃ MY
.
Bài họa
ÂN TÌNH

Thanh thoát đường thi rộng biển sâu
Mông lung theo nghĩa chữ ban đầu
Dăm câu trao chuốt thành tơ ngọc
Vài nét giũa mài tợ bảo châu
Tình ý theo người mà khởi sắc
Cảnh thơ họp bạn mới nên màu
Một đôi vần thắm lòng thân thiết
Xướng họa ân tình mãi đến sau
HƯỚNG DƯƠNG

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

GỢI NHỚ PHƯỢNG XƯA


Vẫn sắc đỏ thắm màu hoa phượng vĩ
Gợi nhớ hoài ngày học cũ xa xôi
Thầm trao nhau ánh mắt với môi cười
Chân bước vội khi chợt ngang người ấy
Tim khờ khạo nhớ nhung tình thơ dại
Hái tặng hoa như trao nỗi niềm riêng
Ép bướm xinh vào lưu bút thân quen
Bâng quơ viết: Mình nhớ hoài hoa đỏ...
Tình e ấp nên lòng không dám tỏ
Chỉ gởi trao chùm phượng nở đầu hè
Để bây giờ nuối tiếc những tiếng ve
Ôi! nhớ lắm màu hoa mùa hạ cuối...

HƯỚNG DƯƠNG

NHỚ XƯA (Họa thơ anh Cao)



Bài xướng


Vườn hoang
Trăn trở tinh anh bóng nguyệt tàn

Bên đời tuyết phủ muốn lìa tan
Âm u chiếc lá mù sương đọng
Lặng lẽ thân mai nước mắt tràn
Tắt lửa đêm dài hơi giá lạnh
Tủi lòng hoa héo mảnh vườn hoang
Xót thương trách kẻ bày oan nghiệt
Thầm nguyện ơn lành năm tháng an.
Cao Linh Tử


*

Bài họa

Nhớ xưa
Lao đao cho đến lúc thân tàn
Nuối tiếc ân tình, nợ khó tan
Hiu hắt gió đưa đời lối rẽ
Lạnh lùng hoa rụng lệ mi tràn
Bến xưa chiều nhạt mờ sương trắng
Chốn cũ hương phai phủ bóng hoang
Tìm lại ngày nao bình đã vỡ
Thương ai bèo bọt chẳng bình an.
Hướng Dương
17/09/2012

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

GIẤC MƠ CỦA CON


Đêm nay con lại mơ thấy Ba
Ba vẫn cười, vẫn thương yêu má và các con như ngày ba còn tại thế
Trong mơ, con nghe Ba lo lắng cho Má, đỡ đần mọi chuyện, không cho Má làm việc nặng.
Ba còn nhắc nhở các em con lo việc trong ngoài để Má đỡ phần nào vất vả...
Những khi có việc gì hay gặp khó khăn con đều mơ thấy Ba, thấy sự ân cần quan tâm chia sẻ của Ba, con như tìm được lối đi cho mình đó Ba.
Nhớ khi có Ba, mỗi khi con đi đâu, làm gì, Ba đều lo cho con thật chu đáo, đến nỗi khi Ba vừa mất, con đã cảm thấy hụt hẫng, thấy mình sắp đỗ ngã vì vĩnh viễn không còn một điểm tựa vững chắc của cuộc đời.
Lúc sinh tiền, mỗi lời nói, hành động của Ba đều là bài học cho con:
- Dạy chúng con ngoan ngoãn bằng lòng hiếu thảo của Ba đối với ông bà.
-Dạy chúng con sống tốt giữ gìn đạo lý bằng sự ngay thẳng và lòng trung thực của Ba
-Dạy chúng con biết trân trọng tình cảm gia đình bằng cử chỉ và tình yêu thương của Ba dành cho Má và chúng con
Ba như quyển tự điển sống, luôn tháo gỡ những khó khăn cho chúng con, luôn giải đáp những gì chúng con chưa được biết.

Ba ơi!
Chúng con mãi không lớn, không khôn trong mắt Ba nên Ba phải luôn lo lắng, chúng con không có nhiều kinh nghiệm sống nên Ba phải dõi theo từng bước chân đi. Chúng con ít để ý đến những mối quan hệ xung quanh nên Ba thường xuyên nhắc nhở, sợ chúng con phai lợt tình cảm gia đình nên Ba hay tổ chức các cuộc họp mặt để chị em con khắng khít như hồi còn bé... còn nhiều lắm, còn rất nhiều những việc Ba làm cho chúng con...
Với Má , Ba thật tuyệt vời. Ba luôn quan tâm và gánh vác đỡ đần cho Má, Ba chưa bao giờ để Má phải ưu tư sầu khổ vì Ba. Ba tạo nụ cười cho Má bằng những câu nói pha trò vui tươi dí dỏm nên không khí gia đình mình lúc nào cũng ấm áp vui tươi
Mỗi khi đi ra ngoài, nghe làng xóm khen ngợi và ngưỡng mộ Ba Má, con thật vui và rất tự hào, Ba ạ!
.
Khi còn Ba, con cứ vô tư tận hưởng tình yêu thương của Ba để rồi khi Ba không còn nữa, mới nuối tiếc, mới ân hận vì thấy mình chưa làm gì cho Ba cả, chỉ làm Ba thêm bận lòng khi con bị va vấp trên đường đời.
Con hay có những giấc mơ về Ba như đêm nay, để được thấy Ba vẫn hiện diện làm chỗ dựa tinh thần cho con, để con tìm được hướng đi đúng đắn
Nhớ Ba, con nguyện sẽ sống thật tốt để xứng đáng là con gái Ba và làm tấm gương sáng cho các cháu nữa, Ba nhé!
NGỌC CẦM


Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

NHỚ ...



Mấy hôm nay, con trai đi du lịch ở Đà Nẵng.

Từ lâu, mình đã muốn dắt các con về thăm Đà Nẵng, thăm bà con, bạn bè và thăm biển...

Mỗi ngày mình đều điện thoại cho con để hỏi những nơi đoàn đưa con đến... ban đầu là đi thăm Ngũ hành Sơn, rồi chùa Linh Ứng, cầu Rồng, cầu sông Hàn.

Buổi chiều, cháu bảo đang ở biển Sơn trà, khen biển rất đẹp...và hứa sẽ chụp cho mẹ một số ảnh về biển

Tự nhiên mình thấy bồi hồi , bao kỷ niệm xưa chợt trở về làm lòng mình nôn nao khó tả

Nhớ ngày xưa, lúc mới về ĐN, mình rất thích biển, ngày nào cũng vậy, hễ rảnh là chạy ra biển chơi, những đêm trăng sáng lúc biển hiền hòa, bình yên, mình cứ đi dọc theo bờ biển lội dưới nước để xem vệt sáng lân tinh chạy theo sau và nhìn ánh trăng vỡ lóng lánh...

Những ngày giông bão, mình cũng ra biển: Lúc đó, biển thật hung dữ; trên trời từng cuộn mây đen sà thấp, sóng biển gầm gừ, dâng thật cao rồi đi vào gần bờ mới ụp xuống, mình bị ngợp nhưng lại thích ngắm nhìn...thấy con người thật yếu đuối và nhỏ bé...

Biển gắn bó với mình như thế, vài năm sau, số người vượt biên nhiều, nên đêm không được ra biển nữa.... mình nhớ vô cùng, rồi ngày ba má trở lại miền Nam, mình buồn, rất buồn vì biết không còn có dịp về thăm biển ... mãi đến bây giờ...

Con bảo: Người Đà Nẵng thật chân chất và thân thiện... tự nhiên mình cảm động khi nghe con nhận xét như vậy.

Chia sẻ với bạn, anh bảo :Ừ! đó là bản chất của người dân đất Quảng, nó đơn giản và đậm đà như bát mì...

Đúng vậy, người dân đất Quảng đơn giản và đậm đà như bát mì của quê hương


NHỚ QUÊ
Mì Quảng dân mình có lạ chi
Đi xa lại nhớ món ngon ni
Ớt sừng cay xé, cá tràu ướp
Dầu phụng béo thơm, củ nén phi
Chẳng phải cao lương vùng Đại Lộc
Không là mỹ vị chốn Tam kỳ
Đậm đà, bình dị mà chơn chất
Nhận diện đồng hương với bát mì
Hướng Dương
09/11/2012

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

CHIA SẺ (Họa thơ anh Cao Linh Tử)

Bài xướng:
NHỦ LÒNG
Hãy gắng mà đi hết cuộc đời
Cùng ly tân khổ chửa lưng vơi
Xa mờ đảnh hạc thôi hy vọng
Héo hắt vành môi cố gượng cười
Cây ngọt suy thời sinh quả đắng
Nhân lành trái tiết giữ màu tươi
Phải chăng thua thiệt trừ oan trái
Lặng lẽ ngày qua thế cũng rồi.

Cao Linh Tử
.


Bài họa:
CHIA SẺ
Còn bao năm nữa trả xong đời
Cay đắng ngọt bùi sẽ bớt vơi
Lắm lúc buồn dâng ghìm lệ chảy
Đôi lần sầu phủ nén môi cười
Ân tình cố giữ tô màu thắm
Hiếu nghĩa gắng dồi điểm nét tươi
Vấn vít dây tơ vương tóc bạc
Cũng mong duyên nghiệp sớm qua rồi
Hướng Dương
06/05/2013