TRANG VĂN THƠ

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

BỆNH ...

Cuối năm rồi còn bệnh , thấy khó chịu , buồn ngủ , rát cổ , người cứ ngây ngây . Buổi sáng sớm đi ngoài đường mà nghe lạnh quá còn mệt mỏi nữa.
Trưa về buồn buồn mở máy thấy bài viết : ĐƯỢC GẶP NHAU VÌ CÓ DUYÊN NGÀN NĂM CHỜ ĐỢI  - lại suy nghĩ miên man:
 - Ừ, có thể lắm chứ, người ta chờ đợi vì yêu thích nhau , vì có duyên với nhau và cũng  để '' đòi nợ '' nhau nữa.
Chữ Duyên làm cho người ta gặp nhau cũng làm cho họ xa nhau.
....
Bạn hỏi : Bệnh rồi à
- Sao biết hay vậy?
- Thì mấy hôm nay thấy ngày nào cũng vào blog lảm nhảm hoài , biết là bệnh mà không có ai xót nên ức chế rồi lảm nhảm ... hihihi
...
Bó tay bạn luôn. Nhưng cũng đúng thật , bao ngày làm quá sức gần đến Tết thì phải ... quỵ... thôi
- Chỉ còn vài ngày nữa là Tết rồi, cố lên ... mùng một sẽ được nghỉ ...  Bạn nói thế
Cảm ơn bạn thân nhé , sẽ cố lên đây
HƯỚNG DƯƠNG
04/02/2016

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

TÙY BÚT CUỐI NĂM

Một năm nữa lại qua
Còn mấy ngày nữa thôi là Tết rồi , mấy hôm nay lo nhừ người. Công việc loay hoay chẳng biết làm gì trước , gì sau , nhà cửa hoa kiểng cái nào cũng chờ tay mình cả 
Nhớ những cái Tết tuổi thơ ...
Chỉ nghe má sai gì làm đó , rồi mình thích gì làm đó... Thường thích làm bánh , trồng hoa , dọn dẹp nhà cửa , sân ngõ ...
Chuyện còn lại để cho má lo hết từ chợ búa đến nấu ăn , má hay bảo  : - Không lo chui vô bếp nấu nướng, tới khi đi làm dâu, người ta lại mắng vốn má nữa 
Những lúc đó , mình cãi bướng : Con đâu có làm dâu đâu mà sợ má nhỉ!
Ngày đó nói bướng mà cũng '' linh '' thật
.
Nhớ cái Tết năm nào ...
Mùng ba Tết năn nỉ má mới cho ra ĐN chơi , nhưng mình lại buồn cô đơn khi chỉ có một mình xem thiên hạ đón xuân
Buồn vì đó là cái Tết cuối cùng ở quê , buồn vì chẳng có ai để mình nói cho hết nỗi Buồn, buồn vì người ta vui xuân rộn ràng quá còn mình cứ lơ ngơ một mình phố nọ đường kia mong một cuộc gặp gỡ tình cờ ...
Mấy ngày đó chắc chẳng ai lơ ngơ như mình nên làm sao có chuyện tình cờ như thế... nên lại buồn.
Rồi về lại quê và xa quê mãi mãi
.
Những năm qua mình đều chúc mọi người hạnh phúc , đó là mong ước thật sự của mình
Nhưng sao mình chẳng thích người ta chúc mình như thế , nghe như một câu an ủi ... làm mình chạnh lòng và ghét lắm lắm ...

Chợt nhớ câu thơ xa lắc ...

CHÚC XUÂN
Mùng ba rồi đó sắp hết xuân
Lưu luyến ngày vui đã cạn dần
Chúc Tết người trao câu Hạnh phúc
Chợt buồn : đời lắm nẻo gian truân
.
Vui xuân hoa thắm nét xinh tươi
Riêng chỉ mình ai bỗng ngậm ngùi
Biết đến bao giờ thuyền đỗ bến
Ân tình sao cứ mãi xa khơi ...
.
Thương ai bến đỗ chẳng bình yên
Vay mượn tình ai để muộn phiền
Vẫn thấy lạc loài trong nẻo mộng
Nỗi niềm sâu thẳm cứ triền miên
Hướng Dương

Những câu thơ cứ lan man trong lòng, tự hứa sẽ không thèm viết nữa , để gió cuốn đi


Tự hứa xem như giấc mộng, tỉnh giấc rồi chẳng mơ lại nữa .


Rồi tự hứa... tự hứa...


Chỉ là chiếc lá rơi cuối mùa đông, xuân sang chồi non lá mới phủ đầy , sẽ không còn cái buồn nào vương vấn trong tim


Mãi mãi không có tình cờ , mãi mãi sẽ quên mùa Xuân năm ấy






HƯỚNG DƯƠNG


01/02/2016





Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

KỶ NIỆM



Mới mà đã một năm ngày mình gả con lấy chồng xa.
Biển Sông Cầu nước trong xanh, rất đẹp.
Cũng lâu lắm mình mới thấy biển yên bình đến thế, xem lại mấy tấm ảnh thấy thời gian nhanh quá ; đã một năm rồi .
Bé bây giờ đã làm chủ một gia đình nhỏ , yêu bé con của mình lắm lắm
Luôn hạnh phúc nhé con yêu!
HƯỚNG DƯƠNG
31/01/2016


Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016

MỘT CHÚT TẢN MẠN

Định bao nhiêu lần về quê rồi nhưng vẫn không về
Chẳng biết năm nay có thuận lợi không nữa
Lâu lắm rồi , cũng gần 40 năm xa quê rồi còn gì .... Cứ ngỡ có chồng cùng quê thì sẽ được về quê, có ai ngờ ... biền biệt...
.
Bỗng thấy  nhớ quê dầu bây giờ còn ai ở quê đâu mà thăm, bạn bè  mấy đứa  chắc bận rộn cũng không có thời gian trò chuyện cùng mình...
Anh xã bảo: Về quê, em thích đi thăm bạn thì đi trước nha...
- Lạ ghê , đi đâu có vợ có chồng chứ sao đi một mình được.

Bỗng dưng mình lại muốn có một chiếc xe đạp đi vòng vòng chốn cũ ... Đi vòng vòng những cung đường xưa , đi vòng vòng chợ Cồn ... tìm lại cái hương vị ngày mới đặt chân về Đà Nẵng...
Mình muốn đi ra biển , hít thở mùi biển thân thương , dẫm chân trên cát như ngày còn nhỏ , muốn ôm hết cả biển vào  lòng để ủ những thương yêu ....
Muốn ngồi trước biển những đêm trăng sáng , nghe tiếng gió rì rào dưới hàng dương liễu ( chẳng biết bây giờ còn dương liễu không )
.
Nhưng thôi, có lẽ mình không về được đâu , thôi đừng ước muốn để được nhẹ  lòng
.
HƯỚNG DƯƠNG
29/06020

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

CHỊ ...

Từ ngày anh ĐD mất, hôm nay mới gặp lại chị
Đang ngồi chợt nghe tiếng gọi : Cầm đi chợ này à?
Tôi chưa kịp nhìn ra ai thì người ấy bảo thêm : Đưa thằng nhóc đi khám bệnh , nó bệnh hoài 
Cứ ngỡ bạn của em gái ( vì che kín mặt nên không biết ai) tôi xưng chị rất ngọt : nhóc bệnh sao vậy, sắp tết rồi , ừ chị đi chợ này ...
Tôi nhìn kĩ một chút , một đôi mắt to đen , giọng nói quen lắm , ngờ ngợ rồi nhớ ra , vợ anh ĐD đây mà
Chị cho biết chị về nhà mẹ anh ở để tiện gởi con đi làm , nhưng chỗ làm cách nhà đến 15km .
Hôm nay con bệnh nên nghĩ một bữa ...
Chị bây giờ gọn gàng xinh đẹp hơn xưa , tôi chạnh lòng khi nghĩ đến hoàn cảnh chị . Anh mất đi để lại hai đứa con dại , bên nội cũng khó khăn nên không thể phụ nuôi được . Vậy là một nách hai con, chẳng có tài sản gì ngoài công việc tạp vụ cho cơ quan anh . Nhưng anh mất rồi, chị cũng không còn được làm ở đó nữa.
Căn nhà tập thể trả lại cho cơ quan  , chị phải về nhà mẹ chồng tá túc . Mãi một năm sau chị mới xin được việc làm ở Đài Truyền Thanh, chị không nói nhưng tôi biết mức lương thấp lắm , gói ghém vẫn không đủ đâu .
Chị nhìn tôi rồi hỏi công việc làm ăn , chị khen : Cầm hôm nay mập hơn đó, da đẹp lắm , hồng và mịn nữa.
Tôi cười: Em đi phơi tối ngày chị ơi, có soi gương đâu mà biết.
Chợt nghe buồn , phụ nữ mà : gặp nhau điều đầu tiên là quan tâm nhan sắc , da , và dáng ... rồi mới đến những việc gia đình con cái ...
Chị bây giờ đẹp lắm , cái đẹp của phụ nữ mới hơn ba mươi tuổi rực rỡ , mặn mà... 
Nhưng đẹp quá cũng là cái khổ vì đã vò võ nuôi con một mình , còn bị nhà chồng nghi ngại vì sợ có chồng  bỏ con...
Một lần chị tâm sự : Nhà anh không cho chị sang tên đất đai vì sợ chị có chồng khác , cứ để anh đứng tên dù anh đã mất rồi. Nên mỗi lần có việc gì là khó ghê luôn.
Thương chị lắm vì nỗi góa chồng sớm , vì nỗi nuôi con dại, vì nỗi cô đơn , có khó nhọc biết ai chia sẻ ...
.
Chị đi rồi, tôi vẫn còn bâng khuâng .
Ngày xưa , người ta hay ví con gái như hạt mưa sa ... Sao mà đúng quá , biết rơi chốn nào đây để được hạnh phúc trọn vẹn 
HƯỚNG DƯƠNG
27/01/2016




Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

XUÂN SANG

Chiều nay nghỉ một buổi để lặt lá mai
Vậy là sắp hết mùa đông rồi , xuân lại đến
Chợt nhớ  năm nào cũng vừa lặt lá mai vừa làm bài thơ XUÂN SANG



                                 .MAI VƯỜN CŨ

 XUÂN SANG
Lặng lẽ đông tàn ở trước sân
Trên cao sợi nắng ấm lên dần
Búp non bẽn lẽn chen cành trụi
Lộc biếc ngây ngô nấp vỏ sần
Én lượn cánh nghiêng mong đợi Tết
Hoa bừng nét thắm đón chờ Xuân
Mơn man gió nhẹ hòa hương trải
Lay động lòng ai - gởi mấy vần
Hướng Dương
20/01/2014



Thứ Hai, 18 tháng 1, 2016

SƯƠNG MÙA ĐÔNG



Mịt mờ sương lạnh buốt bờ vai
Lặng lẽ đèn khuya rọi bước dài
Bỗng thấy đông về thêm gió rét
Chênh chao giây phút - ngỡ hồn say
.
HƯỚNG DƯƠNG
18/01/2016
.
( ẢNH LÚC 5H SÁNG NAY , SƯƠNG GIĂNG MỜ )



LINH TINH

Mệt mỏi ... đuối ...
Nhiều lúc suy nghĩ thấy phụ nữ đúng là quá giỏi : Đối nội , đối ngoại , dạy dỗ con , nội trợ , kiếm tiền ...
Những việc gắn trên vai người được  gọi là '' phái yếu ''  không ít nhưng bản thân họ lại phải nhún nhường khép nép sau lưng chồng, nhìn nét mặt chồng để vui , để buồn, để nói hay lặng thinh.
...
Hèn gì lúc nhỏ nghe người ta hay nói : Ráng tu để kiếp sau được làm đàn ông nhé.
Nghe mà héo ruột.
HƯỚNG DƯƠNG
18/01/2016

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

NGẮM HOA

Sáng nay về sớm , nhìn mấy giò lan đang ra hoa thấy yêu chúng quá
Tội ghê, đi sớm về trễ mãi , không chăm sóc phân nước được vậy mà chúng cũng cố gắng ra hoa mà hoa rất tươi màu  nữa .
Hồ điệp , Nghinh xuân , Dendro thi nhau khoe sắc, mình thích màu tím dendro dễ thương , cánh hoa hồ điệp trắng muốt dịu dàng.
Hoa súng mới trồng hôm tháng mười bây giờ đã có hoa, cánh hoa tim tím khép nép bên  chiếc lá xanh bóng mẩy sao đẹp quá!
Chợt bực mình vì cái máy chụp hình bị hư , nếu không mình đã có những tấm ảnh ghi nhớ tuyệt đẹp rồi.
...
Mấy ngày này , em gái chuẩn bị làm kẹo me bán Tết . Nó rủ: Chị nghĩ bán làm  phụ em đi nha
Phân vân vì mình cũng thich làm bánh mứt lắm . Còn nhớ hồi con gái , tháng này là mình lo lục đục làm các loại bánh mứt mà...
Nhớ đến tự nhiên thấy bồi hồi ...
.
Qua rồi cái thời mà con gái phải biết nữ công gia chánh , qua rồi cái thời mà con gái gặp nhau toàn khoe những món Tết mình làm, có khi còn mang theo một ít để '' so tài cao thấp ''.
Trong nhà , ngoài bánh trái thì mình còn có món ruột là ủ cơm rượu .
Vì thế Tết đến thường hay được bà con, em út nhờ vả ....
.
Ngày Tết bây giờ giống như ngày được tạm ngưng làm việc vì ít  đi chơi, cũng chẳng làm bánh mứt vì tất cả đều có sẵn với mẫu mã đẹp được bày bán khắp nơi, đủ màu, đủ loại...
.
Bất chợt mình nhớ mùi thơm nước đường làm bánh phục linh, mùi dừa xào làm mứt , mùi gừng trong kẹo chuối ... bánh in...
Và nhớ không khí Tết của ngày xưa.
HƯỚNG DƯƠNG
17/01/2016

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

NHỚ LAN MAN

Mấy hôm nay gió nhiều, đặc trưng của miền Đông Nam bộ vào mùa này mà.
Đi ngoài đường gió tạt xe vào lề ,  có lúc tôi sợ gió nhưng có lúc tôi cũng thích gió thổi mạnh  như có thể cuốn tất cả buồn phiền bay đi để được nhẹ nhàng.
Cao su mùa này rụng lá, có cây đã trơ cành , có cây còn những chiếc lá  đong đưa trong gió rồi rơi vàng mặt đất.
Bất chợt tôi nhớ mùa xuân của 35 năm về trước , ngày mùng ba tết đi chơi với cô bạn mới quen , tôi thắc mắc sao mùa xuân mà cây chưa ra lá, nhỏ bạn cười ngất bảo: Mùa này cao su rụng lá thì mầm non làm gì có...
Hai đứa gọi thợ chụp hình kỷ niệm dưới những hàng cây trơ trụi . Gió cũng ào ào , lá cao su lẫn với bụi đất đỏ mù mịt làm tóc tai rối tung , mắt mũi phải nheo lại vì bụi , vì nắng ...
Đến ngày nhận hình , liếc thấy tấm hình , cả hai đứa đều đùn đẩy nhau vì ... đứa nào cũng xấu ... Rốt cuộc vì là '' ma mới'' nên tôi phải nhận cả mấy tấm về nhà, dấu chui dấu nhủi để đừng ai thấy .
Ngày đó ít thợ chụp hình lắm nên khi chụp hình là phải giao hết tiền cho thợ rồi sau cả tuần mới nhận được hình ... nên chất lượng thì .. hên xui ... mà lỡ có xui cũng không thể bắt đền được ...
.
Bây giờ bức ảnh không còn nhưng trong kí ức tôi vẫn nhớ một con bé tóc dài , trên đầu tự dưng có chiếc lá vừa rơi nằm trên tóc , cái mặt nhăn nhó vì nắng và vì bụi  ...Chả đứa nào cười  nên trông càng ngố hơn.
Sau lần chụp hình đó, mấy cái tết sau chẳng bao giờ tôi dám làm khách của mấy người chụp dạo nữa.
Và mùa cao su rụng lá vẫn làm tôi nhớ cái Tết đầu tiên nơi đây
HƯỚNG DƯƠNG
14/01/2016