TRANG VĂN THƠ

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

DẤU XƯA

Dấu xưa
Tôi trở về với phố ngày xưa
Tất cả đổi thay không còn dấu cũ
Những con đường đôi hàng cây lá rũ
Giờ thênh thang xuôi ngược người, xe

Tôi lục tìm kỷ niệm trẻ thơ
Trong những tên đường trên từng góc phố
Đường đã thay tên phố thêm rộng lớn
Nên bỗng nghe lòng chua xót bâng quơ

Phố thì vẫn còn người cũng quanh đây
Nhưng lạ quá ... lòng chừng như trống trải
Dõi mắt trông ... rồi mong sao đừng thấy
Bởi bụi thời gian phủ lấp dấu xưa rồi
HƯỚNG DƯƠNG
23/04/2016

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

NGÀY VỀ

Ra đi khi hạ cũng vừa sang
Rực rỡ màu hoa phượng đỏ tàn
Lòng cứ dặn lòng rồi sẽ đến...
Ngày về ... thoáng chốc ... với thời gian

Thoáng chốc đấy ư ? Chừng bấy năm
Buồn vui kỷ niệm vụt xa xăm
Mộng mơ thơ dại dần phai nhạt
Tôi gởi niềm riêng một góc thầm

Hôm nay trở lại với nơi xưa
Một sáng hè sang ... vạt nắng thưa
Chợt bước chân chừng như lạc lối
Khách xa sao? ... buồn mấy  cho vừa
HƯỚNG DƯƠNG
20/04/2016


Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2016

VIẾT CHO BẠN

Vậy là cậu đã ra đi mãi mãi, chưa kịp gặp lại tôi như đã hẹn
Tôi vẫn nhớ hình ảnh cậu là một anh học trò cấp hai vui vẻ nhiệt tình với mọi người, luôn sẵn sàng giúp vui văn nghệ bất cứ khi nào vì cậu thích hát nhất là hát vọng cổ
Ngày đó , giọng ca cậu được xem là hay nhất cấp hai của trường , chưa có bạn nào ca cổ hay như cậu cả dầu giọng cậu là giọng Quảng .
Tôi rất thích nghe cậu hát bài : Cô gái tưới đậu và thường cùng các bạn yêu cầu cậu hát , nghe hoài nghe mãi đến nỗi tôi cũng thuộc lòng luôn .
Văn nghệ năm cuối cấp , cả lớp mình đều tham gia , tiết mục của cậu được khán giả vỗ tay rào rào và họ la lớn : Tiếp đi , tiếp đi...
Lớp mình ai cũng vui và tự hào vì có Giọng ca vàng là cậu
.
Thoắt cái hơn ba mươi năm , tình cờ tôi gặp lại các bạn trên fb, trong đó có cậu nữa. Cậu đã vào TP HCM sinh sống và làm việc , tôi ở một xã nhỏ của BR VT nên không có điều kiện gặp nhau
Rồi một lần anh của Đạt Tiến mất, cậu nghe nói tôi có đi đám tang anh.
 20h đêm hôm ấy bạn đi xe từ SG xuống , đường xa đến 100km .
Tối đó , ông xã tôi chứ không phải là tôi đi đưa tang. Vậy là cậu quay về SG trong đêm để mai còn làm việc với lời nhắn : Hẹn một ngày cậu ghé thăm nhà tôi và gặp lại tôi.
Từ đó đến nay, tôi và cậu chỉ gặp nhau trên fb, nghe tiếng nhau qua điện thoại ...
Năm nay tôi và chồng về quê, cùng lúc với cậu cũng về nhân giỗ của Ba cậu .
Được tin cậu vui lắm, ngỏ lời mời vợ chồng tôi dự đám giỗ , cậu hứa sẽ mời các bạn trong lớp để cùng nhau gặp mặt sau mấy mươi năm xa cách.
Ngày họp mặt đến gần , vậy mà tôi nhận được tin dữ từ cậu...và cậu mãi mãi không còn có thể hát cho các bạn nghe nữa.

Cuộc đời cậu sao ngắn ngủi quá, nếu có thể ngờ trước được , tôi sẽ không ray rức như thế này, nỗi ân hận cứ làm tôi bần thần mãi
Nhạn vừa gởi cho tôi clip cậu hát trong mùng 2 Tết vừa rồi.
Cậu vẫn thế, vẫn thích ca vọng cổ và các bạn vẫn luôn thích nghe cậu hát
Giọng hát còn đây mà cậu đi xa rồi, mãi mãi tôi và bạn bè không còn gặp lại cậu nữa
Buồn lắm cậu ơi!
.
Yên nghỉ nhé cậu, tôi và các bạn nguyện cầu linh hồn cậu được siêu thoát và an lạc nơi cõi vĩnh hằng

VĨNH BIỆT CẬU , NGƯỜI BẠN THÂN MẾN CỦA TÔI
HƯỚNG DƯƠNG
17/04/2016

Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

TÂM TƯ


Chuyện xưa cứ ngỡ chẳng còn vương
Đất khách tha phương cách dặm trường
Dĩ vãng đã vùi trong ký ức
Tâm tư lại nhớ đến niềm thương
Còn đâu những lúc mơ chung mộng
Đã mất thuở duyên ước một đường
Khéo trách ai kia hờ hững lắm
Để người lận đận với phong sương
Hướng Dương

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

BÂNG KHUÂNG

Trở lại chốn xưa sau bao năm biền biệt
Tôi biết bây giờ cảnh cũ đã đổi thay
Con phố ấy xưa đậm màu kỷ niệm
Nhưng giờ đây chắc hẳn  đã phai rồi

Ô hay chăng tôi cũng chẳng là tôi
Không còn buồn không còn mong gặp gỡ
Tôi chẳng là tôi khi chạm vào nỗi nhớ
Sao chẳng giận hờn khi vắng một bàn tay

Trở lại nơi đây tìm một chút nắng mai
Một phút mơ hồ thấy nụ cười ai đó
Thoáng nghe xa như gió đùa sóng vỗ
Sóng tan rồi nên gió cũng bâng khuâng
.
Cất vào lòng những kỷ niệm mông lung
Giấu trong mắt bóng hoàng hôn còn đọng
Ngày ra đi tôi vẫn còn bé bỏng
Nay trở về ... mắt hằn vết chân chim
HƯỚNG DƯƠNG
27/03/2016

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

LÃNG ĐÃNG

Ra đi khi thuở vừa con gái
Mang nỗi niểm riêng nặng bước dài
Trắc trở bao lần buồn kín dạ
Chỉ còn kỷ niệm đọng tình ai

Đơn độc mình ta với tháng ngày
Vui buồn lặng lẽ khuyết bờ vai
Đôi khi chợt thấy lòng nghiêng ngã
Xao xuyến hồn thơ gợn chút say
HƯỚNG DƯƠNG
22/03/2016


Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

LINH TINH THÔI

Vậy là Su Ri cũng có một cái tên khai sinh sau bao ngày vất vả chọn tên của ba mẹ ông bà. Cái tên này mình thích từ hồi con gái và hay tranh với bạn : Mai mốt tau đặt tên cho con tau đó, tụi mi không được giành nha
Nhưng sinh đứa con đầu lòng , mình không đặt tên đó được vì trùng tên với cậu họ... Ở gần bên ngoại quá nên phải ngại mích lòng thôi. Thế là cái tên  nằm yên đó cho mình lâu lâu nhắc với con: Hồi đó má tính đặt cho con của má ...
Trùng hợp sao khi chị sui và con rể lại chọn cái tên đúng ý mình ... Vui lắm đó.
Mấy hôm nay nóng nực nên cả hai bé của mình đều ít ngủ, nhìn con gái mà thương quá, thương cho con và thương một thời của mình.
Mình dặn con gái : Gia đình nhỏ của con , luôn yêu thương và bảo vệ con nhé.
Mình cũng thế , luôn bảo vệ gia đình nhỏ nhưng mình lại yếu mềm và nhẫn nhịn quá , không cho con được những êm đềm tuổi thơ. Con của mình chịu nhiều thiệt thòi so với trẻ cùng lứa tuổi. Ông trời cũng thương nên các con vẫn đứng vững và thành công , dẫu có nhiều biến động trong cuộc đời.
Tất cả như một giấc mơ, nhiều lúc mình cảm thấy thời gian qua nhanh quá , thoắt cái mà gần 30 năm mình làm chủ gia đình nhỏ yêu thương
Giấc mơ của riêng cuộc đời mình
HƯỚNG DƯƠNG
21/03/2016

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016

MONG ƯỚC

Có một ngày tôi trở lại chốn xưa
Bao kỉ niệm bỗng ùa về trong mắt
Tôi chợt thấy lòng mình sao quặn thắt
Đường xưa đây cảnh cũ ở đâu rồi?
.
Tôi sẽ trở về với tuổi thơ tôi
Mơ mộng hồn nhiên tiếng cười trong vắt
Để chân trần chạy tung tăng bờ cát
Ngập gió chiều vị biển mặn bờ môi
.
Có một ngày tôi trở lại là tôi
Tôi chẳng yêu cho tim buồn ngơ ngác
Chẳng thèm dấu nỗi niềm trong câu hát
Chẳng cứ vì ai mới yêu biển thật nhiều
...
HƯỚNG DƯƠNG
18/03/2016




Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2016

VỀ QUÊ

Vậy là thằng nhóc đã đặt cho ba má hai tấm vé khứ hồi SG-ĐN
Một chuyến về quê chồng chắc là thú vị lắm. Chưa gì mà bạn đã mời về quê mình để họp mặt lớp rồi, ôi vui thật đó.
Hai vợ chồng sẽ đi thăm mộ ông bà Nội Ngoại , thăm lại mảnh đất nhà cũ, thăm lại cái giếng ở trước nhà , thăm lại con sông Vu Gia mình yêu mến.
Nhắc đến con sông mình lại nhó những lá thư thả trôi theo dòng nước lẫn theo giọt nước mắt đầu đời.
Ừ, ngày đó mình khờ thật, cái gì cũng khóc , chỉ là những tờ thư mà cũng tức tưởi như bị đòn đau , rồi lật đật cúi xuống sông rửa mặt để không bị ai phát hiện đôi mắt đỏ hoe ướt nhẹp.
Mình dấu chuyện đi vào Nam nên bạn bè chẳng ai biết, cứ ngỡ mình chuyển trường đi đâu đó thôi nên khi bạn thấy mình khóc , xúm đến an ủi : Mai mốt về họp lớp cũng gặp lại mà , nín đi nha.
Ngày đó mình khờ thật nên cứ mong ngóng một cuộc gặp gỡ để mình chia tay , khờ thật khi cứ nghĩ đi rồi sẽ về, xa rồi sẽ gần ...
Ngày đó mình khờ lắm
...
Anh xã bảo muốn đi mấy ngày cũng được , mình quyết định sẽ đi nữa tháng . Chẳng biết làm gì với số thời gian dài như thế nhưng cứ dự định thế đi . Mình muốn lang thang ĐN vài ngày , muốn ra biển trong những ngày mình ở đó, nếm vị mặn của biển để nhớ lại một thời xa xưa ... chiều nào cũng bị ông nội la vì cái tội tắm lâu.
Mình muốn về thăm lại Hòa Khánh , cũng chẳng biết để làm gì... cứ đi vậy thôi.
.
HƯỚNG DƯƠNG
13/03/2016


Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016

CHUYỆN BÀ CHÁU

Mấy hôm nay không có thời gian vào blog nữa , loay hoay với mẹ con bé Su Ri cũng hết ngày rồi
Bé ngày càng đáng yêu hơn nhất là mỗi khi đi tắm nắng về , da hồng lên dễ ghét ghê vậy đó.
Bà ngoại thích viết blog , thích làm thơ nhưng cũng chịu thôi, vì có chút thời gian rảnh là ngồi chơi với cháu , còn nghĩ ra tứ thơ nào nữa...
Bà hay nói cho bé nghe những câu trẻ con , bà hay hát nhạc con nít , bà hay làm trò cho Su Ri xem dầu Su Ri còn nhỏ xíu chả biết gì  ... Bà ngoại như thành người khác rồi đó cháu yêu ạ
Bà nghĩ ra đủ thứ chuyện kể cho cháu nghe , cháu tròn xoe mắt chăm chăm nhìn miệng bà , ôi cháu của bà ghét quá đi 
Nghĩ đến tháng tư về quê, xa cháu nữa tháng , chợt chẳng muốn đi ... Nhưng bà ngoại lỡ hứa rồi... Phân vân thật đó.
HƯỚNG DƯƠNG
03/11/2016