TRANG VĂN THƠ

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

VIẾT CHO BA


Hôm nay ngày giỗ Ba, đã mấy năm rồi nhưng con vẫn như thấy lại ngày Ba đi mới đây thôi.
Ký ức con vẫn thấy Ba nằm đó bình thản như đang ngủ, chẳng biết xung quanh Má và các con than khóc nghẹn ngào.
Ba nằm đó không còn chút lo toan cho cuộc đời, mọi người đến bên Ba thật thân quen nhưng lại xa lạ... Ba còn biết gì đâu Ba ơi!
Con ân hận vô cùng Ba biết không? con biết ngày hôm đó Ba mong các con lắm, ngày Tết Dương lịch mà, thế nào các con cũng về thăm Ba Má thôi, nhưng công việc nên con hẹn thầm '' mai hẳng về...'' có biết đâu ngày đó là ngày cuối cùng Ba sống trên cõi đời này...
Ngày mai chẳng bao giờ đến cho con gặp Ba cười vui cả, ngày mai chẳng bao giờ đến cho con được nghe tiếng nói Ba, ngày mai chẳng bao giờ đến cho con được ngồi bên Ba nhìn khuôn mặt hiền hòa, giọng cười sảng khoái của Ba... Cái ngày mai ấy sẽ không bao giờ đến... Ba ơi!
Giờ đây, chỉ còn di ảnh Ba mỗi khi con về nhà, nhớ Ba con nghe lại bài hát cũ, nằm trên chiếc giường Ba đã từng nằm, nhìn lại dòng chữ Ba viết... nghe bên tai con vẫn còn tiếng cười của Ba, giọng đọc thơ khi Ba giảng giải cho con nghe nhân nghĩa ở đời...làm sao con tìm lại được ngày xưa...
Nhớ Ba lắm Ba ơi!
(Kỷ niệm ngày Ba mất 23-11 âl.)

VIẾT CHO BA (Kỷ niệm ngày giỗ Ba)



Bài đăng lại nhân kỷ niệm lần giỗ thứ 5 của Ba

...

Ba kính yêu của con!

Mới mà đã 4 năm rồi đó Ba, 4 năm con xa Ba mãi mãi, 4 năm con chỉ gặp Ba trong tiềm thức, 4 năm con luôn nhớ về kỷ niệm tuổi thơ có Ba trong đời.
Ngày con còn nhỏ, thích nhất là được đi cùng Ba, đi theo con tàu bập bềnh sóng nước vào lúc đêm về, rồi đến sáng hai Ba con vào quán cafe, Ba thì ly cafe đắng con nhâm nhi ly sữa nóng....
Lớn lên, con vẫn là đứa con được Ba yêu thương nhất, dầu có lúc nhà mình quá khó khăn Ba bảo con hy sinh cho các em được học, Ba nói một mình con đi học thì cả 5 đứa em phải nghỉ, còn nếu một mình con nghỉ thì các em đều được đến trường...
Con khóc mất mấy ngày nhưng không buồn Ba vì con là chị cả mà, cũng như Ba là anh cả vậy. Ba là tấm gương cho con, Ba nhỉ!
Từ đó, con cùng Ba Má lo cho các em, con cũng cùng Ba làm rất nhiều việc và càng lớn con càng nhận ra nhiều đức tính đáng quý của Ba...
Ba là một người tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ mọi người, Ba là người hoạt bát, vui vẻ nhất là Ba rất rộng lượng. Ba thường dạy con ở đời không phải tiền quý nhất mà là nghĩa tình, nghĩa tình bền lâu với thời gian còn tiền lại gây nhiều hệ lụy.
Ba sống rất tình cảm, nơi nào có Ba nơi ấy rộn tiếng cười nên từ ngày Ba đi nhà mình vắng vẻ, Má vốn ít nói lại càng thêm lặng lẽ, dầu các con vẫn thăm nom, nhà mình cũng thêm cháu...... nhưng không lấp được khoảng trống thiếu Ba.
Con không được đến trường học, nhưng lại học được ở Ba rất nhiều, học được sự trầm tĩnh, học cách đối nhân xử thế...Ba thường nói vậy.
Vì vậy nên không ai biết một con người có vẻ rất mạnh mẽ, hầu như không ngại bất cứ khó khăn như con lại rất mềm yếu...Ba mất, không thấy con khóc nhiều nhưng con dễ dàng rơi nước mắt khi có một mình ngồi nhớ đến Ba.
Con chỉ là con khi đi qua những nơi Ba cùng con đã tới, khi từ Đà lạt về mà không có Ba ra ngõ đón con...nhiều lúc công việc con bộn bề, Ba vào nhà con để coi thử sao con lâu ra thăm Ba Má vậy?
Nhớ tiếng xe của Ba quá, Ba ơi!
Con thầm mong nếu có kiếp sau thì con vẫn là con gái của Ba mãi mãi...Ba nhé!

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

HỒN MÂY (Họa thơ anh Cao)


Bài xướng

MÂY
Rời xa đất tổ biến thành hơi
Chắp cánh thăng hoa dạo khắp nơi
Mượn ánh nắng tươi thay sắc áo
Theo làn gió nhẹ vẽ khung trời
Cơn dông dữ dội ngang tàng nổ
Giọt lệ lạnh lùng trĩu nặng rơi
Xối xả đầm đìa cơn thống hối
Hoàn nguyên dáng cũ suối sông mời.

CAO LINH TỬ
.

Bài họa:
Hồn mây
Bay bổng nhẹ nhàng một thoảng hơi
Mơ hồ như khói tỏa muôn nơi
Bềnh bồng sáng dạo xanh màu lá
Mờ mịt chiều buông tím sắc trời
Phiêu lãng đầu non lòng vẫn nhớ
Viễn du cuối bể lệ còn rơi
Cố hương lưu luyến dòng sông cũ
Khe khẽ trong tim tiếng gọi mời
HƯỚNG DƯƠNG
25/11/2012

LỠ HẸN


Trăm năm thề hẹn cũng bằng không

Lỡ mối duyên tơ đứt chỉ hồng
Lỗi nhịp cung đàn buông tuổi mộng
Tan câu đôi lứa chẳng hoài mong
Tình xưa nào đợi cùng mây gió
Cảnh cũ đâu chờ với núi sông
Lãng đãng hơi sương mờ trong mắt
Xa vời sao vẫn luyến lưu trông 
HƯỚNG DƯƠNG

TÂM TƯ


 



Tâm tư
Ba mươi năm lẻ cách quê hương
Biền biệt tin nhau mấy nẻo đường
Duyên cũ cứ ngờ lòng chẳng nhớ
Tình xưa nào biết dạ còn vương
Tha nhân sầu gởi hồn mây khói
Viễn khách buồn trao mộng gió sương
Gọi mãi người đâu sao chẳng thấy
Tơ chùng vương rắc lối muôn phương
Hướng Dương
29/04/2010

CHÚT XAO LÒNG

Mở google map thành phố Đà Nẵng coi, để vài bữa nữa về tìm đường cho dễ, nhìn con đường Lê Duẩn, mình chợt thấy lòng khó tả...
Con đường Thống Nhất ngày ngày mình đi về, tắt qua chợ Ga, về đường Ông Ích Khiêm đến bãi biển Thanh Bình là đến nhà ông bà nội...
Bãi biển ngày xưa thanh bình như tên gọi, lũ nhỏ chúng mình đùa chơi thoải mái, chơi rồi tắm, tắm xong rồi chạy chơi tiếp... đến khi ông nội xách cây roi mây ra mới chịu trở về...
Ôi! cái ngày xưa ấy...!
Biết nói sao về ký ức xa xưa
Vì bây giờ mình đã là khách lạ ...
Bạn còn đó nhưng ngỡ ngàng xa cách....
Gặp nhau chi rồi thêm chút ngại ngùng
Ông bà nội đã vào ở với ba má, nên chẳng còn chỗ để mình trú lại lâu...
Thôi! cứ làm viễn khách dầu đây chính là quê hương của mình.
HƯỚNG DƯƠNG

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

NHỚ BẠN



NHỚ BẠN

Quê hương nơi ấy có thầm vương

Hình bóng ai xa mấy dặm trường

Cách trở tình sâu luôn luyến nhớ

Xa xôi nghĩa nặng mãi hoài thương

Nào thời niên thiếu cùng chung lối

Nay buổi hoàng hôn lại rẽ đường

Lòng ước mong còn khi gặp gỡ

Chỉ e nắng nhạt phủ màn sương

Hướng Dương

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

BÂNG KHUÂNG


Thứ ba, ngày 11 tháng mười hai năm 2012

BÂNG KHUÂNG

Lưu luyến làm chi một phút giây

Bâng khuâng sương lạnh ủ vai gầy

Nhạt nhòa ta khép tròn đêm mộng

Phai bóng ai về trong giấc mai

Được đăng bởi HƯỚNG DƯƠNG vào lúc 08:17
Nhãn: THƠ


12 nhận xét:


NHAMY09:20 Ngày 11 tháng 12 năm 2012

chi dang bai moi duoc roi nhung khong biet cach dang hinh

Trả lời



HƯỚNG DƯƠNG12:39 Ngày 11 tháng 12 năm 2012

Đăng hình thì y như blog cũ mà chị


Trả lời



Phu Đoan09:36 Ngày 11 tháng 12 năm 2012

"Nhạt nhòa ta khép tròn đêm mộng
Phai bóng ai về trong giấc mai"

Thơ hay lắm ! Chúc mừng nhà mới của Hướng Dương nhé!

Trả lời

Trả lời



HƯỚNG DƯƠNG12:39 Ngày 11 tháng 12 năm 2012

hii
Vẫn không lạc nhau là vui rồi anh nhỉ


Trả lời



thanhdalat17:42 Ngày 11 tháng 12 năm 2012

Mừng nhà mới!Trả lời

Trả lời



HƯỚNG DƯƠNG21:31 Ngày 12 tháng 12 năm 2012

Qua nhà mới anh thấy quen chưa anh?


Trả lời



NPVB14:14 Ngày 12 tháng 12 năm 2012

Mình qua rồi nè. Chào các bạn.Trả lời

Trả lời



HƯỚNG DƯƠNG21:31 Ngày 12 tháng 12 năm 2012

HD rât vui khi bạn bè qua đây gần đủ, anh ạ


Trả lời



nguyet anh16:12 Ngày 12 tháng 12 năm 2012

BÂNG KHUÂNG AI VẬY CHỊ ? HIITrả lời

Trả lời



HƯỚNG DƯƠNG21:32 Ngày 12 tháng 12 năm 2012

Bữa nào nói nhỏ em nghe nha hiii


Trả lời



Phusa's Blog06:22 Ngày 14 tháng 12 năm 2012

Phusa chào chị
Trả lời



HƯỚNG DƯƠNG05:53 Ngày 17 tháng 12 năm 2012

Chào Phu sa nhé, rất vui khi chị em mình gặp nhau nơi đây

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Đêm thu (họa thơ anh Hải Đăng)



Đêm thu

Lá rụng thu về dệt ý thơ
Bờ vai sương đẫm tự bao giờ
Sao thưa lấp lánh soi làn nước
Gió nhẹ bâng khuâng trãi bến bờ
Văng vẳng câu hò khơi luyến nhớ
Ngập ngừng khúc hát gợi mong chờ
Còn không đêm ấy... lời thề hẹn
Cảnh cũ đâu rồi... ai có mơ...
Hướng Dương
04/10/2012

.
Bài xướng:

TÌNH THU
Trời thu xanh biếc cảnh nên thơ
Đẹp tự ngàn xưa mãi đến giờ
Hoa cúc nghiêng hồ in ngấn nước
Thiên nga chao cánh lượn bên bờ
Chuông âm vang vọng chiều thương nhớ
Khúc hát ngân nga bến đợi chờ

Cùng nguyện thề non tình hẹn biển
Tháng năm ghi tạc dạ lòng mơ.


Hải Đăng 19-8-2012

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

TRĂNG HỒNG (SONG NGỮ-HƯỚNG DƯƠNG)


Bài xướng: SONG NGỮ
Bài họa: HƯỚNG DƯƠNG
.
TRĂNG HỒNG
Ngắm ánh trăng cao tợ bóng hồng
Ngỡ tròn duyên nợ hóa ra không
Tình thơ gửi gió lời chung thuỷ
Hồn mộng trao mây chữ nhất đồng.
Son sắt bao nàng còn ngóng đợi?
Đá vàng mấy kẻ đã sang sông?
Cho tôi về lại ngày yêu cũ
Để ngắm trời quê mãi sáng trong.
.
Để ngắm trời quê mãi sáng trong

Thương người năm ấy đợi bờ sông
Luyến lưu nhắn bạn tâm đừng bạc

Bịn rịn hẹn nhau ý vẫn đồng
Viễn xứ tình kia thành ảo vọng
Cố hương duyên ấy gởi hư không
Trăng tròn rồi khuyết bao lần đến
Còn nhớ đêm nao... một dáng hồng...

Hướng Dương
24/11/2012

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

TRĂNG MÙA ĐÔNG



TRĂNG MÙA ĐÔNG

Quê tôi trăng đẹp nhất rằm đông
Đã dứt mưa dầm với bão dông
Trong vắt bầu trời mây trắng mỏng
Tròn vành thỏ ngọc nét mềm cong
Dịu dàng sáng rãi đường thôn nhỏ
Êm ái vàng trôi mặt nước trong
Gió bấc thì thầm trêu ánh nguyệt
Tựa cằm dán mắt thả hồn rong.

Cao Linh Tử...
.



TRĂNG MÙA ĐÔNG
Bàng bạc màu trăng buổi chớm đông
Hơi sương mờ phủ, vắng mưa dông
Mây trôi bảng lảng trong đêm lạnh
Gió động mơ hồ trên nhánh cong
Dìu dịu ánh vàng rơi giếng cạn
Mong manh sợi bạc rắc hồ trong
Ngỡ ngàng cảnh đẹp thiên nhiên khắc
Càng ngắm càng say lạc bước rong
Hướng Dương
17/11/2012

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

LẠC QUAN


Ngày vui ao ước chớ mau qua
Như áng mây trôi dưới nắng ngà
Tha thướt hướng dương khoe dáng đẹp
Dịu dàng lan huệ lộ hương xa
Luyến lưu mơ mộng tìm trăng khuất
Xao động đợi chờ đón gió ra
Thanh thản cuộc đời tươi trải rộng
Qua đi phiền muộn ... thắm dường hoa
Hướng Dương
06/09/2012

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

GÓC KHUẤT


 


Có góc khuất nào dấu nỗi niềm riêng
Để em mãi âm thầm trong mơ ước
Có góc khuất nào cho em tìm được
Một ân tình trọn vẹn trái tim yêu
.
Mỗi hoàng hôn em lặng ngắm ráng chiều
Thầm gọi nhỏ tên anh trong tiềm thức
Mộng xa vời sao lại buồn rưng rức
Góc khuất trong nhau... sao mãi đi tìm...
Hướng Dương
31/08/2012

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

BA (BÀI SƯU TẦM)



      Ba lên thành phố vào buổi chiều và chờ đến tối mới gặp con đi chơi về muộn. Càng ngày con càng ít về quê. Thế là lâu lâu nhớ con, ba phải gác công việc nhà vườn để đón xe đò lên thăm.
    "Ông lên xem con mình học hành, ăn ở thế nào, nó có ốm lắm không..." – ba kể lúc đi mẹ cứ dặn hoài như vậy. Hai đứa em cũng rất nhớ anh Hai. Ba hỏi con hết chuyện này đến chuyện nọ. Con đi cả ngày về mệt nhoài, trả lời ậm ừ, rồi đi ngủ. Còn ba vẫn ngồi hút thuốc hết điếu này rồi điếu khác...
      Sáng chủ nhật con vẫn có việc phải đi. Hồi nhỏ, những lần hai cha con lên thành phố ở nhà ngoại, sáng nào ba cũng dắt con đi ăn cơm tấm ở quán đầu ngõ. Còn bây giờ thì con lật đật thay đồ rồi vội vã dắt xe ra cửa. Ba nhờ: "Con chở ba đến thăm nhà của cô bạn cũ ba ngày xưa, vì không lấy ba mà ở vậy tới giờ. Ba xin mẹ ký "giấy phép" đàng hoàng rồi mới dám đấy!". Con cười: "Ôi, tóc ba muối tiêu rồi mà còn... Thôi thì con sẽ chở ba đến, rồi con đi. Ba tự đón xe ôm về nhé!".
        Buổi chiều, đúng ra con chở ba ra bến xe, nhưng thấy con nằm có vẻ mệt mỏi nên ba nói: "Thôi để ba đi một mình cũng được rồi, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe". Con đi ăn cơm chiều một mình như thường lệ ở một quán bình dân. Bàn bên cạnh có hai cha con vừa ăn vừa chuyện trò đủ thứ. Người con là sinh viên ở ký túc xá, được bố mới lên thăm nên gương mặt hồ hởi và rõ là vui lắm. Anh ta hỏi bố thật nhiều, từ chuyện gia đình đến chuyện đi đường của bố có mệt không, rồi lại ồ lên kinh ngạc khi nhận ra mái tóc bố có nhiều sợi bạc...

      Con bỏ dở dĩa cơm, chợt nhớ ba xách giỏ trở về quê một mình hồi chiều. Ba ơi...
Trung Nghĩa
SN at 09/01/2012 08:09 am comment
Con cái thường vô tâm với cha mẹ nhưng khi chúng hiểu ra thì đã muộn màng ! Anh ghé thăm , chút em những ngày cuối tuần thật vui và một mùa Vu Làn đầy ý nghĩa .
SN at 09/07/2012 06:30 am reply
[img]1[/img]
Hướng Dương'sblog at 09/06/2012 08:43 am reply
Phải từ từ... để còn tìm người dỗ mà [img]10[/img] Buổi tối ấm áp nha anh!
SN at 09/04/2012 03:15 am reply
Giận mà cũng từ từ .....em thiệt hết biết ![img]4[/img]
Hướng Dương'sblog at 09/03/2012 11:53 pm reply
Phải không đó, hay anh lại làm hờn làm giận nhiều hơn để HD phải tìm người gấp gấp ... Từ từ giận nha!
SN at 09/03/2012 11:50 pm reply
Em qua lo , ai mà giân hờn gì đâu chứ ! Nghe nói em tìm người dỗ gíúp thì hết hồn hết vía rồi còn ở đó mà giận [img]4[/img]
Hướng Dương'sblog at 09/03/2012 07:58 pm reply
Hôm giờ HD không vào blog nên bây giờ mới trả lời anh được, đừng giận nhé! (Lỡ có giận thì HD tìm người dỗ giúp cho...[img]10[/img][img]4[/img]) Cảm ơn lời chúc của anh, anh cũng vậy nha!
Thuyhung30475 at 09/01/2012 06:28 am comment
Ghé thăm HD,một bài viết cảm động,chúc chị những ngày cuối tuần vui nha chị!
Hướng Dương'sblog at 09/03/2012 07:55 pm reply
Hôm nay chị mới trả lời cho em được nè, thông cảm nha... Buổi tối an lành em nhé!
Ngày mai trời lại sáng at 08/29/2012 08:35 am comment
Em thăm chị -an lành vui khỏe chị nhé -
Hướng Dương'sblog at 08/30/2012 08:42 pm reply
Chị về Mẹ để cúng giỗ Ngoại nên trả lời muộn, em thông cảm nhé! Tối an lành nha em!
hailua at 08/28/2012 11:48 pm comment
Con bỏ dở dĩa cơm, chợt nhớ ba xách giỏ trở về quê một mình hồi chiều. Ba ơi... Tuyet voi cam dong qua.......Nguoi cha se rat hanh phuc doc duoc tam tu nay.
Hướng Dương'sblog at 08/30/2012 08:41 pm reply
Mong rằng các con sẽ bớt vô tâm đối với cha mẹ anh nhỉ! Mùa Vu Lan, HD chúc anh và gia đình an lạc!
NGUYỆT ANH BLOG CŨ at 08/28/2012 11:00 am comment
MC ghé thăm chị ! Vẫn khỏe và bình an không chị.
Hướng Dương'sblog at 08/28/2012 08:22 pm reply
Cảm ơn em, hôm giờ ox về quê, nên chị cũng ít có thời gian, trả lời em trể, thông cảm nhé! Chúc em an lành!
VƯỜN XƯA at 08/26/2012 06:03 pm comment
NƯỚC MẮT BAO GIỜ CỦNG CHẢY XUỐNG EM Ạ ! BÀI VIẾT ĐÃ NÓI LÊN TẤT CẢ THỰC TRẠNG ........ VẬY MÀ VẨN NGHE BUỒN BUỒN , NHOI NHÓI
Hướng Dương'sblog at 08/26/2012 06:41 pm reply
Đâu đó vẫn có những điều xảy ra như vậy, buồn nhưng biết sao giờ anh... Anh phải khỏe nhiều nha, HD chẳng chúc gì chỉ chúc anh thật nhiều sức khỏe!
the nhan at 08/26/2012 03:40 pm comment
"Ồ...không sao? Khi con không còn cần ba bên cạnh...có nghĩa là con đang có lối đi cho riêng mình...[img]4[/img]"
Hướng Dương'sblog at 08/26/2012 06:41 pm reply
@thenhan thật là dễ ... thương...[img]10[/img][img]4[/img]
NGOCTUYENCP at 08/26/2012 08:00 am comment
Ba chúc con đủ ........... Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế .Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó !?!!Tôi thích được ngắm nhiều người .Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét :phải nhìn mọi người ” chào ” và ” tạm biệt ” .Nó làm tôi xúc đông đến phát mệt . Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người “tạm biệt ” .Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu của mình .Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc … tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điều quý giá khác . Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau … đó là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi . Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút “tạm biệt ” đấy .Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây cuối cùng .Họ ôm nhau và người cha nói : - ” Ba yêu con, ba chúc con đủ “. Rồi cô gái đáp lại : - ” Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ ” Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn và cần khóc .Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông ấy nên không nói gì .Bỗng ông quay lại chào tôi và : - Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không gặp nữa ? - Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái ông ? Tại sao vây ? - Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất – Người cha nói – Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất . - Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói :” Ba chúc con đủ ” .Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không ? Người cha già mỉm cười : Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi – Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn – Khi tôi nói - ” Ba chúc con đủ “, tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó . Rồi ông lẩm nhẩm đọc: ” Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng .Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất .Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng .Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vượt qua được lời “tạm biệt ” cuối cùng. Ông khóc và quay lưng bưóc đi. Tôi nói với theo ” Thưa ông, tôi chúc ông đủ “. Những câu chuyện cảm động – Sưu tầm Internet. ...................Ngày bình yên chị nhé..[img]1[/img]
Hướng Dương'sblog at 08/26/2012 06:37 pm reply
Cảm ơn bài viết của NT, bài rất ý nghĩa... và cảm động. Tối ngủ ngon nhé em!
Jhn Thi at 08/25/2012 10:26 pm comment
Em sang thăm chị, hii, em đang nghe nhạc... những tình khúc do cô NGọc Lan trình bày, thật hay và nhiều xúc cảm. Qua nhà chị đọc thấy bài văn cũng rất cảm động. Cuối tuần vui chị nhe! Kính chúc chị có một mùa Vu Lan an lành, ấm áp bên người thân!
Hướng Dương'sblog at 08/26/2012 06:38 pm reply
Cảm ơn người em thân mến, tối chủ nhật vui nhiều nha em!
Kim Ty at 08/25/2012 07:25 pm comment
Chuyện thật cảm động. Chúc bạn đêm an lành.
Hướng Dương'sblog at 08/25/2012 09:54 pm reply
Rất vui khi bạn ghé thăm và để lại cảm nhận... Những chuyện như vậy cứ diễn ra xung quanh chúng ta, phải không bạn? Đêm an giấc bạn nhé!
binhnguyen at 08/25/2012 04:12 pm comment
Một bài học lớn cho người quá vô tâm. Mong sao các bạn trẻ đừng nên như thế chị há
Hướng Dương'sblog at 08/25/2012 09:55 pm reply
Nhiều lúc các bạn trẻ có ân hận chút chút, nhưng qua ngày mai rồi có lẽ cũng lại quên khi có quá nhiều mối bận tâm khác, phải không em? Ngủ ngon nha!
Hoàng Hôn at 08/25/2012 02:35 pm comment
Bài học lớn mà thấy xót xót lắm!
Hướng Dương'sblog at 08/25/2012 09:59 pm reply
Đọc bài này HD thấy xót như bạn vậy, có những người cha người mẹ cứ đau đáu mong con mình về chỉ để được lo lắng chăm sóc cho con nhưng các con lại không thấy được hạnh phúc mà xem là sự ràng buộc khó chịu... và ngày càng xa dần cha mẹ mình. Cảm ơn bạn chia sẻ, đêm an lành nha bạn!
Ngày mai trời lại sáng at 08/25/2012 10:23 am comment
Chị ơi cuối tuần vui vẻ chị nhé -bình an và đầm ấm chị nhé -
Hướng Dương'sblog at 08/25/2012 10:00 pm reply
Em cũng vui nhé-và thật hạnh phúc . Chúc em ngủ ngon!
HẠNH PHÚC at 08/25/2012 09:48 am comment
Chị ơi em muốn khóc...[img]1[/img]
Hướng Dương'sblog at 08/25/2012 10:01 pm reply
Bài thật cảm động ha em, mong sao chỉ là truyện em nhỉ. Chúc em an giấc!
LÍNH GIÀ at 08/24/2012 10:54 pm comment
Một bài viết thật ý nghĩa 2 nhân cách sống được thông qua 2 người con cùng học ĐH đọc xong thấy nó cay cay sót sót ... Chúc HD những ngày nghỉ cuối tuần vui và HP
Hướng Dương'sblog at 08/25/2012 07:27 am reply
Cũng có rất nhiều người con rất vô tâm với ba mẹ của mình... không cảm nhận được tình yêu thương của ba mẹ, hời hợt với đấng sinh thành Ngày cuối tuần vui nha anh!

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

SINH NHẬT TÔI


Ngon nến bừng... mừng sinh nhật tôi.
Riêng đóa hồng tôi dành tặng MẸ

.

.

Hôm nay là sinh nhật tôi, mỗi khi đến ngày này tôi lạị nhớ và thương Ba Má vô cùng
Ngày ấy, khi tôi còn trong bụng má, thì Ba vắng nhà ( Ba đi học xa) đến 9 tháng.Vậy là cứ mỗi tuần Má lại khăn gói ra Nha Trang thăm Ba. Đến khi tôi ra đời được đầy tháng, Ba mới xong khóa học, vì thế nên tuy là con đầu, tôi lại được Ba cưng nhất, có lẽ Ba thương vì lúc tôi ra đời, Ba không có ở nhà chăng?
Má nói nuôi tôi cực lắm, vì tôi hay bệnh, mà Má mới có đứa con đầu nên chẳng có kinh nghiệm nuôi con.
Cứ biết lật là tôi nóng, mọc răng là bỏ ăn... Má khóc rồi đem tôi đi khám bệnh, đi hỏi các cô lớn hơn , có kinh nghiệm hơn... vì má có biết gì đâu (lại xa ông bà nữa nên không có người chỉ bảo...)
Lớn lên,đi đâu Ba cũng hay cho tôi theo, nhất là những chuyến trực tàu đêm, tôi lại được ngủ trong cái bồng bềnh của con tàu đang chạy, tiếng rì rì êm êm đưa giấc ngủ thật sâu...
Má vẫn chăm chút tôi từng chút một, tôi đùa ngã,bị ngất: Má khóc:, tôi học thi: Bệnh. Má cũng khóc và khấn vái cho mau hết bệnh...
Khi lớn khôn, lập gia đình Má nói thương tôi quá và khóc hết mấy ngày.
Cứ vậy, vui Má cũng khóc, buồn Má cũng khóc còn tôi thì sống trong tình yêu thương của Ba Má thật đầy đủ, nên cũng hay hờn, hay buồn... kể cả khi bệnh cũng về gần cho má chăm sóc.

Tôi bệnh, Má không khóc như lúc tôi còn nhỏ nhưng tôi biết Má lo cho tôi rất nhiều, đêm đêm Má trằn trọc thao thức, thỉnh thoảng lại xem tôi có ngủ được không?
Tôi như sống lại những năm còn nhỏ, nữa muốn nũng nịu hờn dỗi, nữa lại thấy ân hận khi làm Má lo lắng. Tôi cố gắng ăn uống, cố gắng thuốc thang đúng giờ và tôi phục hồi sức khỏe thật nhanh, không nói hết nỗi vui mừng, Má thở phào nhẹ nhõm và cũng câu nói cũ: Ôi, Má sợ quá...
***
Sinh nhật tôi, tôi lại nhớ Ba Má, cảm ơn Ba Má đã cho tôi hình hài , tình thương vô biên, hạnh phúc tuyệt vời...
Tôi biết ơn Ba Má lắm!
Mong được sống trong tình thương yêu của Ba Má mãi mãi.
Hướng Dương-Ngọc Cầm

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

THƯƠNG EM


Thương em

:
Em đau đớn nằm trên giường bệnh
Chị xót xa lo lắng, không yên
Cầu mong em được bình an
Trở về cùng chị lo toan gia đình
Tai nạn đến thình lình sao tránh
Làm em tôi phải gánh cơn đau
Thương em trĩu nặng nỗi sầu
Nhìn em - rưng lệ - làm sao nguôi lòng

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

SÚN RĂNG (họa thơ anh Cao) Thơ vui


























Bài xướng:
Sún răng
Hậu vệ mấy thằng đã hết trơn
Hai hàng tiền đạo vẫn chưa sờn
Khoai lang đậu hủ còn nhai nổi
Dưa chuột táo Tàu chẳng biết hơn
Lưỡi trước cao niên mà giữ tướng
Răng sau hậu bối lại lìa chơn
Đại tu cũng muốn cho bô lão (beau : đẹp)
Ngặt nỗi hồ bao chửa xét đơn.

Cao Linh Tử
4/1/2012

.
Bài họa:
Sún răng
Già sún nên răng... thấy trống trơn
Đôi bên vài cái cũng long, sờn

Thịt, xương khô cứng nhai không được
Canh, súp lỏng mềm húp vẫn hơn
Khổ sở dạ dày đau gắng việc
Thong dong hàm lợi khỏe rơi chơn
Nụ cười móm mém trông duyên lão
Đẹp thế, Bác Nha khỏi ký đơn...(Bác sĩ Nha khoa)

Hướng Dương


Thứ Ba, 20 tháng 3, 2012

NHỚ QUÊ


Nhớ quê

Xa xôi cách trở vẫn thương về
Nhớ mãi ân tình một nét quê
Lời hát đưa duyên hồng tiếng hẹn
Giọng hò trao nghĩa thắm câu thề
Người đi ngoảnh lại lòng hiu hắt
Kẻ ở trông theo dạ tái tê
Đất khách sầu buồn thân viễn xứ
Tha hương hoài niệm ... biết ai kề?
HƯỚNG DƯƠNG