TRANG VĂN THƠ

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

NHỚ QUÊ



Từ độ xa rồi nơi dấu yêu
Mỗi ngày theo mãi bóng chim chiều
Cõi lòng đau đáu tìm hương lúa
Khóe mắt cay cay gởi cánh diều
Vọng tưởng cha xưa thân khắc khổ
Luyến thương mẹ yếu dáng liêu xiêu
Nỗi riêng ray rức dòng tâm sự
Nhớ lắm quê ơi! nhớ thật nhiều.
Hướng Dương
.
P/s: Cảm xúc từ bài thơ Chiều thương quê hương của anh Song Ngữ

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

MẸ TÔI ( KỶ NIỆM NGÀY GIỖ NGOẠI )




Bà ngoại tôi mất khi mẹ tôi vừa tròn 5 tuổi.
Từ đó, mẹ thành mồ côi, thương con nên ông ngoại ở vậy , không đi bước nữa (một điều hiếm có ở quê tôi khi ai cũng muốn có nhiều con trai nối dõi nên thường có hai ba vợ)
Mẹ tôi là một phụ nữ sâu sắc và sống nội tâm. Mồ côi sớm nên mẹ rất đảm đang,vén khéo và mẹ được nhiều gia đình ngắm nghé lắm.
Năm mẹ 18 tuổi, ông ngoại qua đời sau cơn bạo bệnh, từ đó mẹ về ở với chú ruột cho đến lúc mãn tang ông Ngoại thì theo chồng - người mà ông ngoại đã định trước cho mẹ - con một gia đình nề nếp và có ăn học - là ba tôi.
Vì ba tôi làm việc ở Bến Tre nên sau ngày cưới, mẹ rời quê hương xứ Quảng để theo chồng, rồi bắt đầu những ngày tháng khó khăn khi mẹ sinh đứa con đầu lòng là tôi mà ba lại đi học vắng nhà. một mình mẹ phải xoay sở lo toan.
Mẹ bảo thuở ấy mẹ chưa biết gì hết mà tôi thì hay bệnh, mỗi lần tôi sốt vì mọc răng hay biết lật là mẹ khóc vì không có ai để hỏi, mẹ ôm tôi đi bác sĩ và thuộc nằm lòng những điều bác sĩ căn dặn. Mẹ học hỏi ở các cô lớn tuổi về cách nuôi con và chắt lọc kinh nghiệm cho mình.
Lúc nhỏ, tôi thường quấn quít bên mẹ để nghe kể chuyện: mẹ chẳng kể chuyện cổ tích mà kể thời khó khăn khi mẹ còn bé, mồ côi mẹ nên ông ngoại là người chăm sóc dạy dỗ cho mẹ nên người. Mẹ kể có lúc ông ngoại bệnh không ăn uống được, mẹ ngây thơ mừng rỡ khi khỏi phải nấu cơm để được đi chơi, Ông răn dạy mẹ bằng những lời lẽ chân tình và mẹ đã khóc vì hối lỗi
Mẹ kể lòng hiếu thảo của ông đối với ông bà Cố, sự hy sinh của ông khi tự nguyện ở nhà chăm lo ruộng nương để nuôi các em ăn học. Sau khi các em của ông học xong thì ông mới đi học lại lúc tuổi gần 40.
Qua lời kể của mẹ, tôi hình dung được người Ông đáng kính là người con chí hiếu, sống rất tình cảm, có tính ham học vô cùng, tôi thấy được nỗi buồn của mẹ khi mồ côi và tôi biết mình đang hạnh phúc vì có mẹ.
Tôi trở thành thiếu nữ, mẹ kể chuyện bổn phận của người phụ nữ đối với gia đình, chuyện giữ gìn sự êm ấm trong cuộc sống và lúc nào hình ảnh ba mẹ cũng được đem ra làm ví dụ điển hình cho tôi.
Mẹ rất thùy mị và kín đáo, chẳng bao giờ chúng tôi thấy mẹ và ba cãi nhau, mẹ biết hy sinh và nhường nhịn với gia đình chồng nên bên nội tôi ai cũng quý mến. Mẹ bảo : Phải biết kiềm chế khi buồn giận và nên có lòng vị tha thì tâm tư được nhẹ nhàng và mọi người sẽ yêu mến.
Những câu chuyện mẹ kể tự lúc nào đã thành bài học khi tôi vào đời, khi có gia đình và có con...

. Tôi đem những câu chuyện của mẹ ứng dụng vào cuộc sống của mình như là kinh nghiệm quý báu, tôi nhớ mẹ kể lúc chăm sóc chúng tôi, tôi nghĩ đến lời khuyên của mẹ mỗi khi có việc buồn phiền. Những lời dạy dỗ ấy, các câu chuyện kể ấy đã giúp tôi biết cách giáo dục con cái và tạo dựng một cuộc sống gia đình êm ấm
Đến bây giờ tôi vẫn ngưỡng mộ mẹ lắm với những kiến thức đã truyền đạt khi tôi còn nhỏ, chẳng lỗi thời chút nào, tôi nghĩ mẹ thật giỏi, thật hiểu biết trong khi do gia cảnh nên việc học của mẹ không được suôn sẻ.
Tuy mẹ không học cao, không có nhiều bằng cấp nhưng mẹ luôn là tấm gương sáng, là quyển sách đạo lý cho chúng tôi học tập.
Những bài học từ mẹ chúng tôi vẫn chưa học hết, vẫn cần có mẹ mỗi khi gặp rắc rối hay khó khăn và bao giờ lời mẹ cũng gần gũi với chúng tôi , giúp chị em tôi hiểu biết và thương yêu nhau nhiều hơn.
Mẹ là hạnh phúc của đời tôi và tôi sẽ luôn giữ gìn hạnh phúc ấy bên mình.
Hướng Dương
.

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

HỜN TRÁCH


Hờn giận ai kia bỏ chữ đồng
Để lòng quạnh quẽ lúc sang đông
Ân tình ta vẫn nồng men rượu 
Cái nghĩa người sao nhẹ cánh bông 
Mắt biếc chưa mờ tình nỡ dứt 
Môi hồng còn thắm nụ đành bong 
Hẹn hò chi kiếp sau đền trả
Duyên số rủi may sợ phập phồng
Hướng Dương
23/11/2013

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

CÔ GIÁO CỦA CON TÔI VÀ CUỘC THI VIẾT '' THẦY VÀ TRÒ ''



.CÔ GIÁO VŨ THỊ MỴ ( ÁO XANH ) VÀ HƯỚNG DƯƠNG

.

.
Cuộc thi viết: Thầy và trò 
Món nợ ân tình
19-07-2013 12:51
Người Thầy là hình tượng cao quý luôn được mọi thế hệ học sinh kính trọng và nhớ đến. Những lời tri ân, những câu chúc tụng có lẽ cũng không nói lên hết  phẩm chất và sự tận tâm, nhiệt tình của thầy cô. Không chỉ học sinh mới nhớ đến Thầy cô, là phụ huynh tôi thấy mình nợ các giáo viên đã từng dạy dỗ con tôi một món nợ ân tình rất lớn.

Lớp 9A1 năm học 2002-2003 trường THCS
   Nguyễn Công Trứ,  xã Suối Nghệ do cô Bảy làm chủ nhiệm

Niên học 2002 – 2003, con trai vào lớp 9. Gia đình tôi lúc ấy rất cơ cực, nhà ở sâu trong ruộng nên mỗi lần đến trường cháu phải đi bộ đến hơn 3 cây số. Chủ nhiệm lớp năm ấy là cô Nguyễn thị Bảy, rất quan tâm đến học sinh, cô thường hay tới nhà học trò để tìm hiểu hoàn cảnh  các cháu. Gia đình tôi cũng được cô giáo đến thăm, lần đầu đi trên bờ ruộng khi vào nhà tôi, không quen nên cả cô và thầy, chồng của cô, bị ngã và bẩn quần áo. Cứ tưởng như vây chắc cô không đến nữa, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn vào thăm và giúp đỡ cháu học tập.

Thi tuyển vào lớp 10  con trai tôi đậu trường chuyên, nhà khó khăn nên niềm vui không át được nỗi lo tiền bạc cho cháu đi học, nhưng thầy cô ở trường đã đến động viên gia đình rất nhiều. Cô Bảy cũng vậy, ngày cháu sắp nhập học cô tự tay may cho chiếc áo trắng, nhìn cô đem áo vào nhà và gọi cháu mặc thử, tôi rưng rưng muốn khóc, xúc động vì tấm chân tình của cô.

Khi con xuống trường, chưa đăng ký ở ký túc xá  kịp nên phải mướn nhà trọ ngoài ở tạm, cô cùng chồng xuống tận Vũng Tàu để xem cuộc sống của cháu thế nào, nơi trọ có an ninh và yên tĩnh không?  Mỗi khi có dịp là vợ chồng cô lại đi thăm, trong khi tôi vì lo sinh kế nên đầu tắt mặt tối không còn thời giờ chăm sóc đến con nữa. Mọi sinh hoạt, học hành của cháu đều được các thầy cô ở trường nắm rõ và giúp đỡ kịp thời,  nhiều lúc tôi có cảm tưởng con mình là con chung của các thầy cô giáo vậy.

Vào trường chuyên , cháu được thầy cô của trường thương yêu dìu dắt  nên học hành rất tiến bộ, cuối năm lớp 12 một cú sốc trong học tập làm cháu chán nản và bỏ học. Vì ở xa nên mọi sinh hoạt của con, tôi không được biết kịp thời. Có những hôm không thấy cháu đi học, vậy là  sau tiết dạy, cô Vũ thị Mỵ  chủ nhiệm lớp 12 Hóa của cháu chạy xe khắp các quán game Vũng Tàu để tìm.
 


Cô Vũ thị Mỵ, “người mẹ” của lớp 12 Hóa

Có những đêm sợ cháu trốn đi chơi, thầy hiệu trưởng đến tận ký túc xá để kiểm tra. Không gặp được cháu, thầy để lại bức thư với những lời khuyên bảo chân tình thật cảm động. Được tin học trò cũ học hành sa sút, cô Bảy nhiều lần tìm để bảo ban nhưng vì mặc cảm, cháu cố tình tránh né. Thầy hiệu trưởng gặp riêng và giảng giải điều hay lẽ phải, cô Mỵ khuyên răn như người mẹ đối với con mình...Những tình cảm của thầy cô làm cháu thay đổi suy nghĩ, ân hận và trở lại học hành đàng hoàng...

Hôm nay cháu tốt nghiệp đại học với bằng giỏi, có việc làm ổn định và đã trưởng thành, đó là nhờ vào sự thương mến và  tấm lòng bao dung cao cả của thầy cô dành cho học trò.

Thời phong kiến vị trí người Thầy tôn kính được đặt trên cha mẹ, trong hoàn cảnh nào tôi cũng thấy đúng, ngoài kiến thức được thầy cô truyền thụ, những ân tình cao quý  đã vực cháu dậy khi vấp ngã, cho cháu lòng tin yêu cuộc sống khi vào đời. Tự trong sâu thẳm của lòng, tôi luôn ghi nhớ công ơn ấy và nhắc nhở con phải sống sao cho xứng đáng với niềm tin, tình thương yêu mà thầy cô đã dành cho.

Đó là cũng là lời tri ân chân thành gởi đến Thầy cô giáo của gia đình tôi.

                                                                                     Bài, ảnh: Đỗ Thị Ngọc Cầm

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

TRI ÂN THẦY



Gởi về Thầy bao tình cảm thân thương
Con gìn giữ rất lâu trong ký ức
Những thương nhớ lắng sâu và chân thật
Lại theo về với trường lớp ngày xưa
.
Như còn nghe tiếng thầy giảng sớm trưa
Bài đạo đức hôm xưa con đã học
Lời nhân nghĩa khắc ghi trong tim óc
Mang vào đời con làm vốn mưu sinh
.
Con nhớ hoài ánh mắt thật bao dung
Lời khuyên nhủ mỗi khi con có lỗi
Con nhớ lắm ơn thầy cao vời vợi
Luôn mong sao con sẽ được nên người
.
Nhớ đôi môi thầy luôn nở nụ cười
Khi trò nhỏ hiền ngoan và chăm chỉ
Dẫu khó nhọc thầy không hề ngơi nghĩ
Thắp cho con ánh sáng đến mai sau
.
Bởi yêu nghề thầy chẳng ngại gian lao
Mang tâm huyết truyền lưu bao thế hệ
Thầy rèn đức luyện tài cho đàn trẻ
Yêu nước non, yêu nòi giống Lạc Hồng
.
Lời thầy xưa con ghi mãi trong lòng
Thầm nhắc nhở giữ tâm mình trong sáng
Câu tri ân vẫn đậm đà năm tháng
Cả đời này con nhớ mãi Thầy ơi!
Hướng Dương
.

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

HUYỄN MỘNG


Ôi ! 3G...

Mình dùng mạng 3G vì hay di chuyển , mấy lúc trước đăng ký mức cước tối đa nên đi thăm bạn bè thoải mái, mở các trang web đọc và xem vô tư luôn.
Sáng nay,  mới mở có cái gmail, trang blog cá nhân , facebook...  xem trong vòng 30 phút , kiểm tra tài khoản bay vèo hết 10.000đ , chưa kịp đến thăm ai hay comment cho ai cả.
Đó là chỉ vào mấy trang nhẹ dung lượng nhất, sáng hôm qua khi chưa biết nhà mạng xóa mức cước tối đa, mình theo thói quen đến nhà bạn bè, mở gmail, facebook , đọc mấy trang báo điện tử... trong khoản hơn  tiếng đồng hồ . Nhóc của mình đt về bảo má kiểm tra tài khoản thì ôi thôi : mất gần 50.000đ
Tắt máy mà lòng còn tức... vì cùng lúc không còn dịch vụ thì giá cước cũng tăng 350%
Trừ những doanh nghiệp giao thông vận tải , phần đông đối tượng dùng mạng 3G là học sinh sinh viên, vùng sâu vùng xa và những người hay di chuyển không thể dùng mạng cáp hay wifi được ( ... hichichic trong đó có mình...) Nhà mạng 3G  làm kiểu này chắc mình phải tìm hướng khác thôi, chứ như mức cước đó dầu mỗi tháng có tiết kiệm thì mình vẫn tiêu tốn hết gần 2 triệu đồng khi tham gia internet . Một con số không nhỏ tí nào.
Không biết nhà mạng có suy nghĩ lại không nhỉ ?
Hướng Dương


Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

CẢNH NGHÈO

Sáng nay, lúc đi chợ chợt thấy người hàng xóm hớt hải chạy vào trạm xá thôn, tôi nghe loáng thoáng: Đưa mẹ mày đi cấp cứu mà không có tiền làm sao đi, chạy đâu kiếm đi... rồi về bán nhà trả cũng được.
Tôi theo chân vào trạm xá , vợ anh ấy đang nằm trên giường bệnh, mắt nhắm hờ, miệng há hốc thở nặng nhọc ...
Tôi bảo: chị bịnh dữ vậy à, anh gọi xe cấp cứu chưa ? anh bảo chờ mấy đứa nhỏ mà nó chưa về, rồi quay ra quát con: gọi nó về lẹ lên , mẹ mày hấp hối rồi .
Tôi không cầm lòng được, trao anh số tiền của mình và hối anh đưa chị đi gấp.
Đứa con trai chạy vào bảo: có được 800 ngàn rồi....
 Vừa lúc taxi cũng đến, hai đứa con bồng mẹ lên xe đi đến bệnh viện Bà Rịa
Vợ chồng anh nhà nghèo, lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đất đai không có , ngày mới vào SN, chính quyền thôn thấy khó khăn nên cho miếng đất làm nhà, gia đình anh ở cho đến nay.
Con cái đông lại không đủ điều kiện ăn học nên đứa nào lớn lên cũng đi làm thuê cuốc mướn.
Hai đứa con gái có chồng, kinh tế thiếu trước hụt sau nên anh chị cũng không nhờ đỡ gì được.
Chị tuổi ngoài năm mươi, người ốm nhom chỉ độ hơn 30k ,  nếu gặp mặt thì hẳn những người bằng tuổi chị sẽ gọi là ... chị hay là cô ... vì chị rất già so với tuổi, đó là kết quả của tháng ngày khổ cực và thiếu thốn.
Đi bệnh viện với 800 ngàn, không biết anh làm sao lo bệnh cho chị , chị cũng được cấp bảo hiểm y tế  nhưng phần thuốc men viện phí và những thứ không tên khác...làm sao đủ đây.
Nghĩ mà thương chị , ngẫm lại thấy mình thật may mắn và hạnh phúc
Hướng Dương


Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

BÀI THƠ KHÔNG NGĂN NẮP




Ai cũng có rất nhiều mơ ước
Không phải bao giờ
Ước mơ cũng trở thành hiện thực
Để lòng buồn khi vuột khỏi tầm tay
Mơ ước của tôi
Cũng đời thường và rất nhỏ nhoi...
Một ước mơ cả đời luôn ray rức
Từ ngày thơ
Tôi có những ước mơ
Trong veo như làn nước xanh buổi sớm
Mát lành như cơn gió
Rạng rỡ như ánh bình minh
Tôi đắm chìm trong những ước mơ
Tôi sống trong tình yêu thiên nhiên và tạo vật
Mỗi ngày theo Ba ra đồng
Từ rất sớm
Sương khuya còn đọng trên lá cây
Vành trăng còn trên giữa đỉnh trời
Tôi cùng Ba cuốc đất đến hừng đông
Vì thế
Mắt tôi được xem chuyển đổi
Giữa đêm đen và bình minh rực rỡ
Được ngắm chân trời bừng ánh đỏ
Hít sâu vào lồng ngực hạt không khí trinh nguyên
Tôi làm bao bài thơ
Tôi viết bao lời văn trong trẻo
Ca ngợi ngày vừa lên , đêm tàn lụi
Đọc cho Ba nghe , ba chỉ mĩm cười
Nhưng tôi biết Ba tôi rất vui
Dẫu gia đình đang trong cơn khốn khó
Tâm hồn tôi vẫn đầy những niềm tin
Trải bao thăng trầm
Tôi đã qua thuở thiếu niên
Cuộc đời không còn như mơ ước
Vần thơ tôi không còn rạo rực
Khi chờ đêm qua đón ánh bình minh
Đặt tên mình
Như muốn tìm về ký ức và mơ đến tương lai
Nhưng mơ ước thì nhiều mà ngày tôi ngắn ngủi
Tương lai dài lắm mà tay tôi không tầm với
Biết làm sao
Dẫu nước mắt có rơi
Vẫn không trôi được nỗi buồn
Dẫu có bao lời cay đắng
Vẫn không đủ gia vị vào cuộc sống

Tôi tập mĩm cười
Nụ cười luôn trên môi từ đó
Cả khi tuyệt vọng
Cả những khi tôi muốn chia xa
Hướng Dương
29/10/2013




Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

DUYÊN



Rồi Thu cũng bước chân đi
Sương khuya còn đọng chút gì ngày nao
Gởi hồn theo giấc chiêm bao
Soi gương chợt thấy hư hao muộn phiền
Âm thầm bao nỗi niềm riêng
Đời người còn một chữ Duyên ... xót lòng
Hướng Dương
28/10/2013