TRANG VĂN THƠ

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

NHỚ LAN MAN

Mấy hôm nay gió nhiều, đặc trưng của miền Đông Nam bộ vào mùa này mà.
Đi ngoài đường gió tạt xe vào lề ,  có lúc tôi sợ gió nhưng có lúc tôi cũng thích gió thổi mạnh  như có thể cuốn tất cả buồn phiền bay đi để được nhẹ nhàng.
Cao su mùa này rụng lá, có cây đã trơ cành , có cây còn những chiếc lá  đong đưa trong gió rồi rơi vàng mặt đất.
Bất chợt tôi nhớ mùa xuân của 35 năm về trước , ngày mùng ba tết đi chơi với cô bạn mới quen , tôi thắc mắc sao mùa xuân mà cây chưa ra lá, nhỏ bạn cười ngất bảo: Mùa này cao su rụng lá thì mầm non làm gì có...
Hai đứa gọi thợ chụp hình kỷ niệm dưới những hàng cây trơ trụi . Gió cũng ào ào , lá cao su lẫn với bụi đất đỏ mù mịt làm tóc tai rối tung , mắt mũi phải nheo lại vì bụi , vì nắng ...
Đến ngày nhận hình , liếc thấy tấm hình , cả hai đứa đều đùn đẩy nhau vì ... đứa nào cũng xấu ... Rốt cuộc vì là '' ma mới'' nên tôi phải nhận cả mấy tấm về nhà, dấu chui dấu nhủi để đừng ai thấy .
Ngày đó ít thợ chụp hình lắm nên khi chụp hình là phải giao hết tiền cho thợ rồi sau cả tuần mới nhận được hình ... nên chất lượng thì .. hên xui ... mà lỡ có xui cũng không thể bắt đền được ...
.
Bây giờ bức ảnh không còn nhưng trong kí ức tôi vẫn nhớ một con bé tóc dài , trên đầu tự dưng có chiếc lá vừa rơi nằm trên tóc , cái mặt nhăn nhó vì nắng và vì bụi  ...Chả đứa nào cười  nên trông càng ngố hơn.
Sau lần chụp hình đó, mấy cái tết sau chẳng bao giờ tôi dám làm khách của mấy người chụp dạo nữa.
Và mùa cao su rụng lá vẫn làm tôi nhớ cái Tết đầu tiên nơi đây
HƯỚNG DƯƠNG
14/01/2016

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

HẠNH PHÚC

Ngãi Giao có một cái chợ nhỏ toàn là người Quảng Trị và người Huế
Cảm nhận đầu tiên của tôi là giống một chợ vùng quê dầu đó là thị trấn
Phần lớn các bà đi chợ toàn bưng rổ, bưng sàng, tiếng nói mang nặng âm điệu vùng quê Quảng Trị và Huế được trao đổi với nhau như một làng miền Trung chính tông
Tôi thường giao tiếp với người Quảng Trị và người Huế nên không thấy khó nghe , trái lại còn có cảm giác quen thuộc thân thương nữa, có lẽ vì hai bà mẹ mà tôi yêu thương là người Huế và Quảng Trị chăng ?
Những câu mời chào : O ,  Mệ được nói ra một cách tự nhiên đến nỗi có mệ còn hỏi : con làm dâu Quảng Trị à ! Tôi dạ rất ngọt (  mẹ chồng tôi cũng người Quảng Trị mà.)
Thế là tôi được các khách hàng yêu mến vì : O ni hiền mà xởi lởi nì ....
...
Mấy hôm nay , anh xã rảnh nên phụ tôi buôn bán , một mệ khen : Rứa chứ, em mô thì eng nớ mới hạnh phúc.
Anh xã cười tươi có lẽ vì được khen (  thấy anh xã phụ vợ  dầu chỉ là bê hàng giúp vậy mà lại  được nhiều người  khen ghê  )
Tôi mong những câu khen như thế thật nhiều để anh xã thấy mình đang là người hạnh phúc , để thấy được niềm vui gia đình , để cùng gìn giữ  tổ ấm nhỏ bé của chúng tôi .
...
Hạnh phúc đơn giản như thế vậy mà phải mất bao lâu người ta mới nhận ra được ? 
...
HƯỚNG DƯƠNG
10/01/2016

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

NHỚ VỀ BA

Còn hai ngày nữa là kỷ niệm ngày Ba mất
Mới mà đã gần 10 năm ngày con xa Ba vĩnh viễn , nỗi ân hận không gặp được Ba khi Ba còn tại thế vẫn làm con ray rứt không nguôi
Công việc con bận rộn vào những ngày lễ , tết nên khi đại gia đình mình sum họp thì con vẫn cặm cụi với rau với chợ ... con luôn về trễ, có khi không về được vì mối hàng quá nhiều ...
Ba rất bao dung , thường vào thăm con mỗi khi con bận việc nhiều như thế, thỉnh thoảng Ba đùa : Lo làm quá, có khi  về thăm Ba thì Ba mất rồi mới hay .
Thế đó, lời nói đùa lại thành hiện thực , Tết dương lịch năm ấy con lại không về được , lòng hẹn thầm : Thôi mai hẵng về ...
Có biết đâu đó là ngày cuối cùng Ba còn trên cõi đời này ...
Năm giờ chiều , con được điện thoại báo tin Ba bị tai nạn ...
Con nghe lạnh toát cả người , hối hả chạy ra chỗ Ba vừa ngã , một cơn đột quỵ quật ngã Ba khi Ba đang đi trên đường , cách nhà mình có hai cây số.,
Ba được người đi đường đưa đến Bệnh viện cấp cứu vì đã bất tỉnh.
Con run rẩy cầu nguyện  Phật Trời xin cho Ba bình yên , nhưng có được đâu , 10 giờ đêm Ba về trên chiếc băng ca trắng toát , Ba nằm như đang ngủ , con đến bên mong môi Ba nở nụ cười như mỗi lần gặp con,, mong đôi mắt Ba đừng nhắm nghiền để con được Ba trông thấy, con mong đôi tay Ba cử động và gõ trên đầu con mỗi khi con về nhà...
Con mong nhiều lắm những điều bình thường ấy nhưng có còn đâu , Ba vĩnh viễn không bao giờ còn để con được yêu thương nữa.
Những con đường Ba và con đã từng qua luôn làm con nhớ Ba , những bài hát Ba thường hay nghe cũng làm cho con buồn ngơ ngẩn , chiếc giường Ba nằm con vẫn nghe còn hơi ấm của Ba ...!
...
Vườn Ba trồng toàn xoài , mận , bưởi , ổi , sơ ri , chôm chôm  ...
Con hay bảo : Ba trồng mấy cái cây chẳng kinh tế gì hết ...
Ba cười : Ba trồng cho cháu ăn mà , lâu lâu tụi nó về có cây leo trèo cho vui .
Bây giờ , các cháu đã lớn , đã đi thành phố làm việc và học hành ,cây cối trái chín rụng đầy , mỗi khi ra vườn , con như thấy  Ba lặn lội bón phân chăm sóc ...
Ba ơi! nếu có kiếp sau con vẫn mong được làm con của Ba nữa nhé Ba!
HƯỚNG DƯƠNG
29/12/2015



Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

TÌNH XA




Sáng nay đi ngang quán cafe , nghe Khánh Ly hát bài Tình Xa
Tiếng hát sâu lắng trong cái se lạnh của trời đông , chợt thấy lòng chùng xuống .
Ừ nhỉ! bao năm rồi chưa về quê , nhìn những chuyến xe mang biển Sài Gòn - Đà Nẵng mà có chút gì bâng khuâng xao xuyến....
... Nhìn lại mình đời đã xanh rêu....
HƯỚNG DƯƠNG
28/12/2015

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

LAN MAN

Từ 4 giờ sáng đã thức dậy vậy mà đến bây giờ mới vừa xong , mở máy một chút để vào blog rồi tiếp tục ba giờ rưỡi chiều đi chợ lại.
Mệt nhoài, vậy mà hơn  tháng nay không được nghỉ trưa , cảm thấy hơi chóng mặt , thỉnh thoảng lại nghe người  nhẹ tênh , chắc là do thiếu ngủ ...
Biết sao bây giờ , đi chợ hai buổi nên tranh thủ buổi trưa vào vườn thu mua trái cây .... ( Vì anh xã không biết xem hàng và định giá )
Công việc chưa xong thì ăn cũng không được nói gì ngủ.
Trưa nay nhỏ bạn Đà Lạt gọi thăm , đang mệt nghe điện thoại thấy vui ghê . Hơn mười năm rồi mới liên lạc với bạn
. Hôm trước lên ĐL vì không vui nên chẳng ghé thăm bạn bè .bạn trách móc : gả con không báo tin, lên ĐL không ghé nhà  , không cho số điện thoại ....
Chỉ biết cười trừ , xa xôi quá chỉ ngại mi thôi mà, thông cảm cho tao nhé !
Tự dưng nhớ ĐL quá , nhớ đêm Noel hai đứa hẹn đi nhà thờ Con Gà , rốt cuộc có mình gia đình hắn đi, còn mẹ con mình không đi được vì không dám đêm khuya về một mình với 2 nhóc nhỏ.
Nhớ mỗi khi hắn giận chồng là chạy đến tị nạn nhà mình cùng với 2 đứa con trai
Nhớ lời hứa làm  sui .... mỗi khi rảnh rỗi ngồi tám ....
Có rất nhiều cái nhớ quá mi ạ!
Đà Lạt vẫn là ngôi nhà cũ của mình mà, bạn nhé!
HƯỚNG DƯƠNG
24/12/2015

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

NHỚ NOEL ...

Mấy hôm nay mưa nhiều , cũng may đợt hàng vừa xong nên không lo lắm.
Mùa đông mưa là của miền Trung , năm nay trời  phá lệ, miền Nam cũng mưa , lại mưa vào đợt Noel nữa.
Mỗi năm , vào mùa Noel mình lại có nhiều thứ để nhớ
Nhớ Noel Đà Lạt lạnh cắt da , vậy mà hai nhóc  con của mình cứ đòi đi chơi lễ . Cũng hứa đưa con đi nhưng chưa đến tối , trời đã mờ sương lạnh, rồi gió rét ... Vậy là mẹ con không dám ra khỏi nhà , phải đền cho con bằng những câu chuyện về chúa Hài Đồng rồi mấy bài hát Giáng sinh cho đến khi hai nhóc ngủ quên ( Cũng may là hồi nhỏ học ở trường dòng , thuộc giáo lý nhờ động lực là bánh thưởng của các dì )
Nhớ Noel khi ở rẫy , chú nhóc út cứ muốn đi xem hang đá ở nhà thờ đêm Giáng sinh . Cũng hứa , cũng lo ăn cơm sớm để chuẩn bị . Nhưng rồi lại không đi vì bạn hàng gọi ...
Vậy là phải an ủi con , giải thích cho con vì sao mẹ thất hứa
Được cái các con cũng ngoan , cũng thương mẹ ( chắc vì thích quà của ông già Noel  khuya 24 )
.
Tuổi thơ của con được mình tô vẽ bằng những câu chuyện cổ tích , những câu chuyện giáo dục ngày xưa mình đã học .
Tuổi thơ của con là những bài hát thiếu nhi mà mẹ làm ca sĩ , chắc mẹ hát hay lắm nên có lần cậu con trai lớn bảo : Mai mốt con ghi âm giọng má hát để dành , hồi nào con thích nghe thì con mở ra nghe.
Thấy  thật mát lòng .

Thỉnh thoảng , cô con gái lại đùa với mẹ : Má có ba đứa con mà phải đi  học Sư Phạm để lấy kinh nghiệm luôn,
Bây giờ các con đã lớn , đi làm , đi học xa nhà , mỗi mùa Noel , nghe lại mấy bài nhạc cũ , lòng nhớ mông lung.
HƯỚNG DƯƠNG
22/12/2015

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

NÓI VỚI ANH XÃ

Tháng 11 âm lịch rồi đó anh xã.
Ngày này của 28 năm trước , anh  đang chuẩn bị cho lễ cưới của chúng mình anh nhỉ!
Từ miền Trung vào BR , anh mơ ước một cuộc sống  sung túc đầy đủ bằng đôi bàn tay mình , anh giỏi giang , nhanh nhẹn , khoẻ mạnh nên không từ nan bất cứ việc gì để kiếm sống và tạo dựng tương lai .
 Lần đầu gặp anh ở nhà người bà con , em không thích những câu nói đùa của anh  nên khi chào mọi người để về em không thèm chào anh .
  Mọi người cười rộ và bảo : Còn sót một người chưa chào .
Em ngúng nguẩy : Người đó khỏi chào ...
 Rồi đi thẳng .
Bẳng đi mấy tháng sau , trên đường đi học ,  em  gặp anh . Lần này cả hai lại vờ như không thấy .
Rồi mấy tháng sau nữa , em  lại gặp anh trên cánh đồng nhà nhỏ bạn .
Tụi em bốn đứa con gái chỉ có mình anh là con trai thôi nên suốt buổi anh chẳng dám lên tiếng . Nhưng đâu có được buông tha, mấy cô gái nhiều chuyện lại bày trò chọc ghẹo .
Lúc này em mới thấy nụ cười anh  hiền hiền làm sao đó , nên tách khỏi đám bạn  . Nhờ thế anh thoát được mấy cô gái tinh nghịch ngày ấy.

'' Cùng là đồng hương nên anh có lợi thế hơn ... '' Câu nói của anh thường như thế khi em hỏi sao anh  làm quen em , không sợ em có người yêu rồi à
Anh còn chọc em , bảo : Gặp em mấy lần thấy em đi có một mình , chắc là '' ế '' ... 
Sau câu nói anh phải né để khỏi bị em đấm...
.
Lần đầu tiên dẫn anh ra mắt đám bạn của em , anh lóng ngóng , ngượng ngùng  ... Con trai gì lạ thế . Nhưng em  vui khi ai cũng bảo : Thằng đó siêng năng , giỏi dắn , được đó , sau này chắc tụi bây mau giàu ...
Em không để ý đến điều đó, chỉ muốn được yêu thương thôi , anh ạ!
.
Ba má em hiền và thương con nên không phản đối khi anh nhờ người đến dạm hỏi , ba má cũng miễn bớt cho anh những lễ nghi thủ tục rườm rà .vì quê anh xa xôi, mẹ già đơn chiếc .
Ngày 24 tháng 11 âm lịch , mình cưới nhau .
Thế là mình đã thành vợ chồng.
.
Hai mươi tám năm , cuộc sống không như mong ước , có những lúc em mệt mỏi muốn buông tay , có những lúc em ngậm ngùi thương anh , thương mình . Có những lúc em ngỡ mình không phải là một đôi mà chỉ do ông trời đùa giỡn ...
Động lực cho em tiếp tục là những đứa con xinh xắn ngoan ngoãn , 
Động lực cho em tiếp tục là thương anh , thương cuộc đời đầy những thiệt thòi của anh
Động lực cho em tiếp tục là   mái ấm hạnh phúc cho gia đình mình .
....
Và còn nhiều nhiều lắm , đó là sợi dây ràng buộc em và anh nên em không thoát ra được dẫu có nhiều lúc em buồn khổ thất vọng vì anh.
Nhiều lần giận anh nhưng rồi em lại bỏ qua khi trông thấy anh vụng về : Cơm canh không biết nấu, cá không biết kho , đi chợ không biết mua cái  gì nấu chung để thành một món .. Em lại lo lắng , em lại sốt ruột khi '' thả anh ra cho anh biết ...  '' 
Em thì lo, còn anh thì quạu vì không làm được những việc em đã làm...
Ngẫm lại thấy mình thật trẻ con , anh nhỉ!
.
Anh  xã ạ! Mình sắp lên chức ông chức bà , sắp kỷ niệm 28 năm '' chung thân '' rồi đó . Tất cả quá khứ chỉ là giấc mơ anh nhé , bây giờ là lúc chúng mình phải thương yêu gắn bó nhiều hơn sau bao thăng trầm mà vẫn bên nhau . Bớt tự ái, bớt gia trưởng , bớt cộc cằn để cùng nhau vui hưởng hạnh phúc nha anh!
Người ta hay nói : Vợ chồng già là vợ chồng son .
Em thì bảo : Tình vợ chồng già sẽ thắm như son ,
(Vì cái thời vợ chồng son của mình chẳng mấy khi hạnh phúc mà)
Đúng không anh ?
HƯỚNG DƯƠNG
20/12/2015

.
.
.



.

Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

TẢN MẠN TRONG NGÀY CƯỚI CỦA CHÁU TRAI

Hôm nay em trai cưới vợ cho con
Mới đó mà nhanh thật , mới ngày nào bước chân đến mảnh đất miền Đông Nam Bộ này , chị em mình còn nhỏ lắm , mình phải bỏ dở chuyện học hành để  phụ với ba má chăm lo cho 5 đứa em ăn học  vì một câu nói của Ba : Con đi học thì 5 đứa em phải nghỉ học , còn chỉ một mình con nghỉ học thì 5 đứa em được đến trường .
Mười mấy tuổi đầu nhưng mình đã ý thức được trách nhiệm của người chị Cả và mình luôn hạnh phúc vì các em cũng hiểu điều đó .
Hai mươi tám năm trước , em trai cưới vợ , mình đã xúc động khi nghe em trai nói với vợ : Đây là chị Hai , ngày hôm nay em cầm được đồng lương của anh làm ra cũng nhờ công của chị lo cho anh ăn học , Ba má và chị Hai là những người em phải luôn biết ơn và kính trọng.

Các cháu mình là những đứa cháu ngoan ngoãn , hiều thảo , lễ phép với ông bà , cha mẹ .
Đây là niềm hạnh phúc lớn nhất của đại gia đình mình , là quả ngọt dành cho mình .
Chúc các cháu trăm năm hạnh phúc và luôn giữ gìn nề nếp gia đình , đoàn kết yêu thương nhau mãi nhé
HƯỚNG DƯƠNG
28/11/2015
BA MÁ VÀ HAI CHỊ EM 



Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

KHÔNG ĐỀ

Nợ người xin trả cho xong
Kiếp sau thôi nhé đừng mong tao phùng
Đắng cay gian khổ trập trùng
Vốn lời trao trọn cho đừng tái sinh
HƯỚNG DƯƠNG
15/11/2015

KHÔNG TÊN


Gởi lòng vào những vần thơ
Rồi đem đi thả bên bờ hoang vu
Trách sao gió bạt khói mù
Để cay khóe mắt để âm u lòng.
Dặn rằng hờ hững cho xong
Nhưng sao cứ mãi long đong phận người ?
Mím môi nở một nụ cười
Sao dòng tâm sự lại vùi trong tim?
HƯỚNG DƯƠNG

16/11/2015